Polly po-cket
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)



- Em còn cười được nữa hả, cái đầu heo này – Tuấn Anh tức quá liền lấy tay ký đầu nhỏ cái cốc rồi đẩy nhỏ đứng lên.

Bị đánh đau, Tùng Linh mếu máo bảo:

- Ai bảo anh khóa cửa nhà, còn chôm luôn tấm ván của em làm em không qua được, cho nên mới đánh liều nhảy qua như thế chứ bộ.

Tuấn Anh lúc nãy cũng dịu lại, bèn nói:

- Được rồi, từ nay anh không khóa nữa. Sau này cấm em làm trò nguy hiểm này nữa.

Tuấn Anh cuối cùng cũng chịu thua, đầu hàng vô điều kiện trước nhỏ. Tùng Linh nghe xong khoái chí gật đầu lia lịa sau đó nhặt túi xách nịnh nọt Tuấn Anh giảng bài.

- Khoan đã – Tuấn Anh đã chặn nhỏ lại và nói.

- Về cái vụ đánh cược của chúng ta.

- Quân tử nhất ngôn nhé, không được rút lời – Nhỏ tưởng Tuấn Anh bị nhỏ chiếm thế thượng phong nên hủy cá cược.

- Không phải rút lời, mà là thêm quy định – Tuấn Anh bèn gạt phăng lời nhỏ.

- Thêm quy định gì – Nhỏ nhìn Tuấn Anh ngờ vực.

- Quy định đơn giản thôi. Mỗi thứ chỉ được một lần thôi, giống như lần sau dù có lỡ hôn cũng không được tính. Mỗi ngày cũng chỉ được 1 lần tỏ tình thôi, lời tỏ tình thứ 2 sẽ bị gạt bỏ. Nếu em chấp nhận thì tụi mình tiếp cục cá.

Nhỏ mím môi suy nghĩ, sau đó nhìn Tuấn Anh đánh giá rồi mới nói:

- Được thôi. Nhưng chỉ bắt đầu từ bây giờ có hiệu lực. Việc anh tỏ tình với em hai lần, vẫn được tính.

- Cũng được. Tính thì tính.

Cả hai đứa đều gườm mắt nhìn nhau đầu quyết tâm.

***

Tối về nhà, Tùng Linh ngồi nghiên cứu trên máy tính, tìm hiểu cách cưa đổ chàng trong 7 ngày.

Nhỏ Phương gọi điện cho nhỏ hỏi han tình hình chiến trận, Tùng linh mĩm cười thích chí nói:

- Đã chiếm được 2 rồi, chỉ cần thêm năm lần nữa là Ok.

- Nhưng mà anh ý đã bắt đầu cảnh giác rồi, sau này sẽ giang truân nhiều lắm đó – Nhỏ Phương khẽ thở dài nhắc nhở nhỏ đứng đắc ý quá sớm.

- Yên tâm, dù thế nào, tui cũng nhất định phải làm cho anh ấy nói ra cho bằng được – Tùng Linh đầy quyết tâm nói – Nhung mà tui vẫn cần mấy bà làm quân sư cho tui.

- Đương nhiên. Bà yên tâm, tụi tui nhất định sẽ ủng hộ bà mà – Nhỏ Phương lập tức nhấn mạnh lời nói của mình để bày tò tình bạn bè thân thiết luôn ủng hộ nhau.

- Uhm, cố gắng lên.

Ngày hôm sau, nhỏ qua nhà Tuấn Anh ngoan ngoãn ngồi học như mọi hôm, mạc dù rằng chữ vào đầu nhỏ chẳng được bao nhiêu, nhưng có thể xem là đã tiến bộ không ít , giải toán tuy chậm, nhưng biết áp dụng công thức vào bài giải khá tốt.

Tuấn Anh thầm khen nhỏ có tiến bộ, nhỏ nhanh nhẹn đặt ra yêu cầu của Tuấn Anh:

- Anh à, em siêng năng như thế, có phải nên khen thưởng để khích lệ động viên hay không?

Nhìn ánh mắt ranh ma của nhỏ, Tuấn Anh biết ngay là nhỏ muốn vòi vĩnh yêu cầu mình phải nói yêu nhỏ một lần, cho nên bèn từ chối:

- Học là cho bản thân em chứ không phải cho anh. Em không học thì người thiệt thòi về sau này là em chứ không phải anh. Em đừng mong lấy việc tiến bộ mà bắt anh nói yêu em nhé.

- Đương nhiên là em không đòi hỏi điều này rồi . Sao anh có thể nghĩ xấu em đến cơ chứ - Nhỏ làm mặt giận khi nghe xong mấy lời của Tuấn Anh – Bộ trong mắt anh, em tệ đến thế sao? – Mắt nhỏ rưng rưng, chấp hai tay để trên mặt bàn, rồi úp đầu xuống dưới hai tay uất ức vô cùng.

Tuấn Anh thấy biểu hiện của nhỏ như thế, cậu thấy hơi áy náy, bén lay tay nhỏ bảo:

- Được rồi, anh xin lỗi. Vậy em nói đi, em muốn khen thưởng khích kệ thế nào?

- Chơi trò chơi với em – Nhỏ liền bật ngay đầu nhìn Tuấn Anh nói liền lập tức – Mỗi lần em có thành tích tốt, anh sẽ chơi trò chơi với em.

- Chơi trò chơi?

- Đúng đó. Vì vui mà, sau những giây phút học hành căng thẳng cần vui chơi cho thoải mái mà – Nhỏ gật đầu.

- Cũng được – Tuấn Anh thấy nhỏ yêu cầu cũng không có gì ghê gớm, cho nên cậu cũng đồng ý.

Tùng Linh thấy Tuấn Anh đồng ý rồi, nhỏ khẽ cười thầm trong bụng.

“ Bây giờ cọc không đi tìm trâu nữa mà chỉ đứng im đợi thôi. Nhưng có điều, nó sẽ kéo dây cho trâu lại gần nó chứ”

Cả tuần liền, Tùng Linh bỗng hăng hái vô cùng. Nhỏ thường xung phong lên bảng khảo bài,, xung phong làm bài tập lấy điểm. Dưới sự trợ giúp ngầm bên dưới của mấy đứa bạn, tùng Linh thuận lợi qua mấy cửa ải của thầy cô, và đương nhiên là khoe ngay thành tích của mình với Tuấn Anh.

Và trò chơi bắt đầu.

Trò chơi của nhỏ rất đơn giản, nhỏ đưa ra bài toán”

1 * 8 + … = 9
1…* 8 + … = …8
1…* 8 + … = …7
1…* 8 + … = …6
1…* 8 + … = …5
1…* 8 + … = …4
1…* 8 + … = …3
1…* 8 + … = …2
1…* 8 + … = …1

Tuấn Anh nhìn bài toán, trong đầu bỗng cảm thấy ong một cái, nhức cả đầu.

***

Tuấn Anh nhìn bài toán, rồi nhìn sang vẻ mặt đắc ý của nhỏ đầy nghi ngờ, cậu hỏi kỹ lại:

- Bài toán này có kết quả hay không?

- Đương nhiên là có kết quả rồi, chẳng lẽ em gạt anh , anh cũng biết xưa nay toán em dốt nhất, còn anh thì giỏi nhất. Em có ngu mà đưa cho anh bài toán lạ chứ.

Tuấn Anh nghe vậy thì cúi đầu hý hoáy ngồi giải bài toán của nhỏ. Còn Tùng Linh thì ngồi che miệng cười ngất. Nhỏ ngồi hý hoáy học bài tiếp, chân run đùi đắc ý chờ Tuấn Anh giải bài.

Nhưng trong lòng chẳng học được bao nhiêu nữa, nhỏ ngồi nghêu ngao hát:

Con còng có cái cẳng còn co co

Có con cua cái có cái càng cong cong

Con cua cắn cần câu cá

Cua cái cong cái càng

Còn cẳng còng còn co co.

Co co, co co cẳng co co cẳng

Cẳng của còng cẳng còn co co

Cong càng, con còng

Cái cẳng còn co co

Cái con cua cái cẳng con còng cái cẳng còn co

Hát xong, nhỏ hỏi Tuấn Anh:

- Thấy gọi ý chưa?

- Gợi ý gì? – Tuấn Anh chau mày ngẫm bài hát của nhỏ, chẳng thấy cái gợi ý bài giải ở đâu cả.

- Thì có con còng và con cua – Nhỏ cười hì hì bảo – Tụi nó có càng to càng nhỏ.

Càng to càng nhỏ. Tuấn Anh ngẫm một chút, cái sự hé mở lời giản của nhỏ cũng thật là quá vòng vo khó hiểu. Thế nhưng, Tuấn Anh đã nhanh chóng giải ra dựa vào gợi ý của nhỏ. Cuối cùng, cũng đưa ra kết quả của bài toán trời ơi đất hỡi của nhỏ:

1 * 8 + 1 = 9
12 * 8 + 2 = 98
123 * 8 + 3 = 987
1234 * 8 + 4 = 9876
12345 * 8 + 5 = 98765
123456 * 8 +6 = 987654
1234567 * 8 + 7 = 9876543
12345678 * 8 + 8 = 98765432
123456789 * 8 + 9 = 987654321

- Xem đi, có đúng hay không? – Tuấn Anh hớn hở khoe bài giải của mình với nhỏ sau hơn 20 phút đánh vật với bài toán trần trụi kia.

Tùng Linh nhìn sơ qua bài giải rồi liền vỗ tay tán thưởng:

- Anh đúng là giỏi thật đó, nhanh như vậy đã tìm ra lời giải rồi. Người khác giải bài này, vật vả cả tuần mới ra đó.

Được khen Tuấn Anh không khỏi tự hào, trước giờ lúc nào cũng được khen giỏi. Nhưng đó đều là những bài toán áp dụng công thức, còn mấy bài toán kiểu này, chỉ đến khi đi thi toán toàn quốc mới có cơ hội vận dụng. Xem như học thêm được một vài điều hay nữa.

Tùng Linh thấy Tuấn Anh thích thú như vậy, nhỏ liền nói:

- Em với anh cùng nhau giải bài toán này, xem ai giải nhanh nhất nhé, ai tính chậm sau 4 giây thì thua. Tất nhiên là không được dùng máy tính. Anh thấy thế nào?

Đang có hứng, Tuấn Anh chấp nhận ngay, cậu bèn nhanh chóng gật đầu.

- Đề là lấy bất kỳ con số nào nhân với 11. Anh ra đề rồi đến em ra đề. CHúng ta lần lượt ra đề với nhau. Giờ em ra đề trước làm mẫu hén, anh chuẩn bị tinh thần đi.

- 18 nhân 11 bằng bao nhiêu?

Tuấn Anh còn đang ngẫm thì Tùng Linh đã nhanh chóng đưa ra đáp án: 198, sau đó nhìn Tuấn Anh cười khoái trí, bởi vì Tuấn Anh cũng xác nhận là nhỏ làm đúng, cậu chỉ chậm hơn nhỏ vài giây mà thôi. Không cam tâm , Tuấn Anh bèn ra đề:

- 22 nhân 11.

- 242 – Tùng Linh gần như đáp liền lập tức.

Tuấn Anh nghi ngờ, nhỏ đã học thuộc các đáp án, cho nên quyết tâm ra đề một phen nữa:

- 41 nhân 11.

- 451

Rồi đề càng ra càng khó, đề số càng cao, thì thời gian càng dài hơn, thế nhưng lần nào Tuấn Anh cũng chịu thua Tùng Linh cả.

- Em tính cách nào hay vậy.

- Hehe, bí mật – Tùng Linh là đang áp dụng chiến thuật của nàng Scheherazade con gái quan tệ tướng trong tác phẩm nổi tiếng ngàn lẻ một đêm. Câu chuyện thế này:

“ Vị vua nọ, bị hoàng hậu vợ mình lừa dối, bà ta có quan hệ với người khác bị ông bắt gặp, cho nên ông không tin tưởng ở phụ nữ nữa. Mỗi ngày, ông cho một thiếu nữ đến ngủ với mình, nhưng sáng hôm sau liền đem giết họ đi. Chẳng mấy chốc thiếu nữ trong đất nước chẳng còn mấy người, dân oán thán và sợ hãi vô cùng. Nàng Scheherazade thấy cha mình sầu muộn vì việc bắt thiếu nữ đi hầu vua, cho nên tình gnuyện đi. Nhưng nàng là một cô gái khôn ngoan, nàng xin phép dẫn em gái theo cùng. Khi gần sáng, sắp đến giờ chém đầu, cô em gái sẽ thức dậy và yêu cầu Nàng Scheherazade kể một câu chuyện. Và lần nào nàng cũng dừng ở đoạn gây cấn khi trời sáng. Nhà vua vì muốn nghe câu chuyện tiếp theo, đành để nàng sống thêm một ngày. Cứ thế, bằng sự thông minh của mình, Nàng Scheherazade đã trả qua 1001 đêm và giúp nhà vua nhận ra mọi chuyện”...
Email cuối của Jun
Cảm nhận bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Cuộc hẹn ở Massena và những bông hồng Pháp
» Có những tình yêu tự nhiên... dừng lại
» Vương quốc trên gác xép
» Estupendo
» Chuyện ba bát mì
12345»
Bài viết ngẫu nhiên
» Cuộc hẹn ở Massena và những bông hồng Pháp
» Có những tình yêu tự nhiên... dừng lại
» Vương quốc trên gác xép
» Chuyện ba bát mì
» Luôn cạnh em !
1234»
Tags: