- Tại sao – Nhỏ dậm chân nhìn Tuấn Anh uất ức hỏi.
- Không cho em thêm cơ hội nào nữa hết – Tuấn Anh liền nói thẳng với nhỏ, cậu quyết tâm không nói ra lời tỏ tình thứ 7, vì vậy không để bị nhỏ lừa nữa. Cách tốt nhất là tránh xa, nhỏ không có cơ hội tiếp cận, thì không còn mánh mung hay cơ hội giở trò lừa gạt nữa.
Tùng Linh thấy Tuấn Anh dứt khoát quá, trong lòng thầm than thở. Nhỏ đành giả bộ đáng thương nói:
- Anh không cho em quá giang đến trường, em phải đi bộ đến trường cực lắm.
- Em là người học võ mà, coi như là một chút rèn luyện đi. Lo đi đánh răng rồi đi học cho sớm đi.
Bốp…
Nhỏ nghe như sao quả tạ rơi xuống trúng đầu của nhỏ vậy. Nhỏ rầu rĩ nhìn Tuấn Anh đóng cửa ban công đi vào nhà. Rõ ràng Tuấn Anh cũng thù dai mà, vẫn còn nhớ cái vụ bị nhỏ hạ gục hôm thi đấu võ.
Thế là Tùng Linh bắt đầu kiếp sống của con hủi, bị Tuấn Anh ghẻ lạnh thật sự.
- Trời ơi, bà quá lo. Đã được 6 lần rồi, thì lo gì không có lần thứ 7 chứ - Nhỏ Phương vừa uống nước vừa động viên nhỏ, khi nhỏ kể lại việc mình bị Tuấn Anh bỏ rơi như thế.
- Phải đó. Dục tốc bất đạt mà. Bà cứ từ từ đi, dù sao thời hạn 1 tháng vẫn còn đến 2 tuần mà. Lo gì không có cách chứ - Nhỏ Chi cũng lên tiếng bảo.
- Mà đúng là vui thật, chỉ còn một lần nữa thôi, anh Tuấn Anh sẽ làm bạn trai của tui – Nhỏ lại ngồi nhớ đến cái bong bóng trái tim lúc sáng.
- Tui thì nôn nóng nhìn cái mặt thua cuộc của mấy cô ả kia – Nhỏ Phương háo hức bảo – Đến lúc đó, tui sẽ tha hồ mà cười thỏa thích.
- Làm được rồi hãy nói nhé – Một tiếng nói bỗng vang lên sau lưng của ba nhỏ.
Ba nhỏ lập tức quay người lại thì thấy ngay ba con nhền nhện xanh đỏ tím ba màu đủ cả, lòe loẹt đến chết người ý.
- Tụi này nhất định sẽ làm được – Nhỏ Phương đứng lên ưỡn ngực tự tin đáp – Chờ ngày thua cuộc đi nhé.
- Thắng được tụi này thì sao hả - Nhỏ tóc ngắn khoanh tay vênh mặt bảo – Dùng thủ đoạn bắt buộc anh Tuấn Anh làm bạn trai mình thì có gì hay chứ. Làm bạn trai được bao lâu? 1 ngày, 2 ngày, 1 tuần, 1 tháng…sau đó thì chia tay. Chia tay thì chia tay, còn mang tiếng bị đá, chắc chắn sẽ nhục mặt hơn tụi này đánh cá thua nữa.
Lời nhỏ tóc ngắn nói, đã kích không ngừng khiến Tùng Linh thấy buồn. Đúng là nhỏ chị bắt buộc Tuấn Anh hứa làm bạn trai của nhỏ, nhưng không có nói đến thời gian. Nhỏ càng không nghỉ đến việc sẽ chia tay.
Điều đáng buồn nhất là, Tuấn Anh không hề thích nhỏ, trong mắt Tuấn Anh, nhỏ là con nhóc phiền phức. Và sự thật đã được chứng minh vào sáng hôm nay.
Thấy Tùng Linh cúi mặt ngẫm nghĩ, nhỏ tóc quăn biết đã nói trúng thì liền đế thêm vào:
- Nhưng mà cũng chưa chắc thắng mà đúng không? Chị Quỳnh Chi xinh đẹp, tài năng của tụi này không dùng thủ đoạn như ai kia để ép buộc tình yêu đâu. Anh Tuấn Anh có mắt, nhất định sẽ chọn chị ấy cho mà xem.
- Để xem đi đã – Nhỏ Chi hừ mũi cười nhạo bảo – Anh Tuấn Anh cũng không phải loại ham gái đẹp đâu. Cùng lắm là không ai có được mà thôi.
- Cứ chờ đi – Ba nhỏ nguýt dài rồi quay mông bỏ đi.
- Lần sau tuyệt không đến quán này nữa nhé – Nhỏ Phương nhìn theo ba cái mông lắc qua lắc lại không khỏi buồn nôn nói.
- Đúng đó. Quán này chắc là động bàn tơ rồi. Lần nào cũng gặp cả - Nhỏ Chi gật gật đầu.
Cả ba nói xong thì nhìn nhau phì cười, lại tiếp tục vui vẻ nói chuyện và vạch ra kế sách.
Thế nhưng, sáng hôm sau, rộ lên tin đồn là Tuấn Anh và Quỳnh Chi quen nhau.
***
- Làm gì có chuyện đó - Tùng Linh bĩu môi cười nhạt lườm hai nhỏ bạn khi hai nhỏ thở hổn hển chạy vào thông báo cho nhỏ cái hung tin như sét đánh cái rầm này.
- Trời ơi trời. Người ta đồn ầm lên ngoài kia kìa bà - Nhỏ Phương tức giận đập tay xuống bàn cái rầm hét lên.
- Thì cũng chỉ là tin đồn mà thôi. Chắc ba con nhền nhện kia thấy sắp thua nên mới tung tin đồn như thế mà thôi - Nhỏ vẫn một mực phủ nhận tin đồn này, bởi vì nhỏ tin là trong thời gian giao kèo với nhỏ, Tuấn Anh sẽ không đi làm quen với cô gái nào khác đâu.
Hơn nữa, người ta nói:” Nhất cự ly, nhì tốc độ “. Về cự ly thì chị Quỳnh Chi làm gì bằng được nhỏ chứ, còn về tốc độ thì một đứa có sức khỏe cũng trâu bò, cũng được xem như con nhà võ như nhỏ chẳng lẽ lại thua một cô gái nhìn như cây liễu là Quỳnh Chi hay sao. Mấy ngày nay, nhỏ tích cực tấn công, thành quả thu về rõ ràng không hề nhỏ, chỉ còn chút xíu nữa thôi là kết quả mỹ mãn rồi.
Điều đặc biệt là, nhỏ thấy là Tuấn Anh tuy miệng vẫn càu nhàu, nhưng rõ ràng cũng không phản đối việc bị nhỏ bắt buộc đánh cá. Theo giác quan thứ 6 vốn có của phụ nữ, nhỏ tin rằng Tuấn Anh cũng thích nhỏ, dù rằng nhỏ không biết cái phần rung động của Tuấn Anh với nhỏ là bao nhiêu thôi.
Tuy cả tuần này, Tuấn Anh tuyên bố đóng băng nhỏ, nhưng nhỏ chỉ xem đó là hành động vùng quẫy trước khi chết mà thôi. Cá làm sao thoát khỏi lưới, tôn ngộ không làm sao ra khỏi lòng bàn tay của phật tổ như lai chứ.
Nhỏ hoàn toàn tin vào điều đó.
- Lúc đầu tui cũng nghĩ như vậy đó, nhưng mà… hôm bữa, tui thấy…- Nhỏ Chi lưỡng lựu, khó khăn lên tiếng bảo – Tui thấy anh Tuấn Anh đi chung với chị Quỳnh Chi. Hai người cười nói vui vẻ lắm. Nhưng mà lúc đó tui không nghĩ giữa hai người họ sẽ…. Xem ra tin đồn là có thật rồi.
- Tui không tin đâu – Mặt nhỏ có chút tái, nhưng nhỏ vẫn nhất quyết không muốn tin vào điều đứa bạn nói.
- Không tin thì cứ đi nhìn tận mắt là được rồi. Haha…
Một giọng nói đầy đắc ý vang lên khiến ba nhỏ giật mình quay lại nhìn.
Nhỏ không nhìn cũng biết giọng nói đó là của ai.
- Ba con âm hồn không tan mà, làm gì cứ chạy đến lớp người ta ám hoài vậy trời – Nhỏ Phương chống nạnh hất mặt liếc xéo mắng.
- Đi xem mặt kẻ thua cuộc ra sao chứ đi đâu – Nhỏ tóc tém hất mặt cười khằn đáp, ánh mắt kênh kiệu trông đáng ghét vô cùng.
- Có bằng chứng, chứng minh bọn này thua cuộc rồi à – Tùng Linh hất mặt nhìn ba nhỏ chảnh chọe kia và hỏi.
- Yên tâm. Tụi này có bằng chứng mới đến đây chứ bộ - Nhỏ tóc xoăn nhún vai lôi trong túi ra một xấp hình thảy lên bàn của nhỏ.
Tùng Linh liền đưa mắt nhìn mấy tấm hình. Nhỏ Phương và nhỏ Chi cũng cầm lên xem mấy tấm hình kia. Coi xong, hai nhỏ nhìn nhau rồi nhìn Tùng Linh ái ngại.
Trong hình đều là Tuấn Anh và Quỳnh Chi trong nhiều bối cảnh khác nhau . Có hình cả hai cùng đi xe song song với nhau. Có hình ngồi học chung ở đâu đó, có hình cả hai ở trong quán nước …
Nói chung là nhìn vào sự thân mật, sự vui vẻ tươi cười của hai người đó, quả thật là trông rất giống một cặp tình nhân.
- Thấy rồi chứ. Đã bảo rồi, kẻ xấu xí thì đời nào anh Tuấn Anh sẽ thích chứ - Nhỏ tóc ngắn mĩa mai Tùng Linh.
- Chỉ có vậy thôi sao. Chỉ có vậy thì mình cũng có thể chụp hàng ngàn tấm đấy. Hơn nữa là chụp hình công khai luôn, chứ không có cái kiểu chụp lén lút thế này đâu – Nhỏ đâu dễ bị lung lay bởi mấy tấm hình này, lập tức nói ngay – Hình làm bằng chứng minh hai người họ quen nhau, phải là hình nắm tay, hôn nhau kia kìa. Mấy bạn có không, có không, không có thì đừng có chạy đến đây tuyên bố tôi là người thắng cuộc như thế.
Ba nhỏ kia bị nhỏ hỏi lại thì nuốt nước bọt im lặng, không dám phản bác điều gì cả.
- Hứ, không thèm nói chuyện với mấy đứa xấu xí này nữa.
- Xấu mà biết phấn đấu. Xấu xấu nhưng kết cấu nó hài hoà còn hơn thứ người mặt đẹp mà ngực lép mông teo chẳng hài hòa gì hết.
- Ê, nói ai ngực lép mông teo hả? – Ba nhỏ kia tức giận kêu lên.
- Những điều không thể thay đổi, hãy chấp nhận nó – Nhỏ Phương mím môi cười bảo.
- Được rồi, không tin chứ gì. Cứ đợi đi, đến lúc đó đừng có shock quá đấy nhé.
- Đợi thì đợi. Ai sợ ai chứ.
- Đừng bao giờ cãi nhau với những đứa ngu – Nhỏ Chi bèn lên tiếng bảo - Vì chúng sẽ kéo mình xuống ngang bằng trình độ của chúng. Và....đánh bại mình bằng kinh nghiệm ngu mãn tính của họ.
Nhỏ Chi nói xong, nhỏ Phương gật gù bảo :” Chuẩn”, thế là ba nhỏ cười phá lên .
Ba nhỏ kia thấy không thể làm bẽ mặt Tùng Linh được, bèn quay mông bỏ đi.
- Nè, làm ơn đem hình của mấy bạn về đi nhé. Đúng là rảnh tiền quá, rửa bao nhiêu đây tấm hình mà đều vô dụng cả - Nhỏ Phương gom đống hình trên bàn đưa cho ba nhỏ đó.
Ba nhỏ quay lại với vẻ mặt tức giận vì đến đánh người không được còn bị đánh lại, cho nên quyết định lấy lại danh dự của mình bằng cách tuyên bố một câu xanh rờn.
- Được. Nếu như bạn này không tin thì 3 giờ chiều nay hãy đến quán cà phê gần công viên đi thì sẽ biết.
Nói xong ba nhỏ kia đắc ý cười khẩy, thích thú bước đi.
Nhìn ba nhỏ kia đi xong, nhỏ Phương bèn hỏi:
- Bà tin không?
- Cứ đi thì biết. Chiều nay đi không – Nhỏ Chi bèn hỏi.
- Đi – Tùng Linh quả quyết...
