pacman, rainbows, and roller s
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)



Cho nên, Tùng Linh cũng muốn bắt chước người con gái thông minh đó, gợi trí tò mò cho Tuấn Anh, để rồi sau đó…

- Nói yêu em một lần đi, em chỉ bí quyết cho.

***

Tuấn Anh lườm nhỏ một cái rõ dài, Tùng Linh nhún vai nghẻo đầu tỏ ý :

- Em chỉ nói đùa thôi. Với cái đầu thông minh như anh, mò một tí sẽ ra ngay ý mà. Nhưng mà, các nhà toán học, bỏ ra rất nhiều thời gian để nghĩ ra cách giải toán nhanh gọn thế này, nếu anh mà nghĩ thì cũng mất nhiều thời gian lắm. Càng suy nghĩ, sẽ càng thấy nhức đầu, càng nhức đầu thì càng gnhĩ không ra. Nói một câu tỏ tình vô hại với em, anh sẽ có được đáp án anh cần. Dù sao thì thêm một lời tỏ tình cũng đâu có chứng tỏ ngay rằng, em sẽ là bạn gái của anh đâu đúng không. Em mà là anh, cứ thoải mái tỏ tình, hết 6 lời tỏ tình rồi thì quyết tâm giữ lại lời tỏ tình cuối cùng là được thôi mà.

Nhỏ cố tình nhấn mạnh câu cuối, thế nhưng Tuấn Anh vẫn không lên tiếng nói gì hết, Tùng Linh hít sâu một hơi, quyết định chơi chiêu cuối cùng:

- Dạo này mình cũng hay quên ghê ta, hôm nay nhớ, ngày mai quên. Càng để lâu, trí nhớ mình càng tệ, mình sợ là mình sẽ quên hết mọi thứ quá.

Thấy nhỏ thở dài như thế, Tuấn Anh biết tỏng ý đồ của nhỏ, ngẫm thì nhỏ nói cũng đúng. Chỉ cần cậu giữ lại lời tỏ tình cuối cùng, thì dù nhỏ có làm gì, cũng chỉ là công cốc mà thôi. Mới là lời tỏ tình thứ 3 thôi mà, cho đi cũng không sao.

Cậu hĩnh mũi nhìn nhỏ nói:

- Em nghe cho rõ nha, không được bắt anh nói lại rồi tính là hai lần đâu.

Nói xong, cậu chờ nhỏ gật đầu đồng ý rồi mới nói tiếp:

- Không nói anh yêu em được không? Nói nghe ngượng miệng quá.

- Được rồi, cứ nói những lời nào ngụ ý tỏ tình cũng được – Tùng Linh gật gật đầu bảo.

- I Love You

Dù đã có sự chuẩn bị, thế nhưng, nhỏ cũng không khỏi bất ngờ trước ba chữ “ I love you “ này. Trái tim bị sự bất ngờ này làm cho đập mạnh, suýt nữa là văng ra ngoài. Nhưng nhỏ nhanh chóng lấy lại bình tĩnh ngay.

- Yeahhhhhhhhhh. Lời tỏ tình thứ 3 rồi. Nói yêu mình lần thứ 3 rồi.

Nhỏ nhảy cẩng lên vui mừng, reo hò thích thú như trẻ nhỏ được nhận món quà yêu thích của mình. Tuấn Anh nhìn điệu bộ nhún nhảy như con loi choi của Tùng Linh mà không khỏi phì cười.

- Em phải về gọi điện báo tin vui này cho các bạn em mới được.

Tùng Linh reo lên xong rồi định mở cửa bỏ đi, nhưng Tuấn Anh đã nhanh chóng gọi giật nhỏ lại bảo:

- Này, em chưa giải đáp cho anh.

- Đơn giản lắm, anh cứ lấy hai số đó cộng lại với nhau rồi cho nó nằm chính giữa là ra kết quả khi nhân với con số 11.

Tuấn Anh nghe Tùng Linh nói xong thì vội cầm bút lên tính thử, cậu đinh ninh rằng Tùng Linh sẽ chạy như bay về nhà gọi điện báo ấm ĩ cho tụi bạn. Không ngờ là, Tùng linh vừa chạy đến nắm cửa liền quay trở lại hôn trộm lên má ậu một cái rồi nói:

- I love you , too

Tuấn Anh đờ cả người ra khi bị hôn, cây bút trện tay rời khỏi tay cậu rơi cái phịch xuống đất. Tùng Linh lần này đúng là chạy như bay ra khỏi phòng cậu.

Một giây sau khi Tùng Linh biến mất, mặt cậu bỗng đỏ bừng lên, cậu đưa tay chạm lên mặt mình, nơi vừa bị Tùng Linh hôn, cảm thấy tim của mình kỳ lạ khác thường, đập mạnh hơn ngày thường nhiều vô cùng. Nhưng sau đó, cậu nhận ra một điều… tay cậu có cảm giác ướt.

Thì ra trong lúc hấp tấp, hôn trộm, Tùng Linh không kiểm soát được, đã để lại nước miếng trên má cậu. Tuấn Anh tức giận dùng tay chùi chùi má mình, ghiến răng ghiến lợi bảo:

- Nếu mà ra không đúng, anh giết em.

Nhưng mà

18*11=198: lấy 1+8=9 , đe, 9 để giữa 1 và 8 ra kết quả 198.

Thử một bài khác:

17*11= 187: 1+7=8 kết quả không sai chính là 187

22*11=242

33*11= 363

41*11=451

…….

Cuối cùng Tuấn Anh cũng phải nhận thua để học được một bí quyết mới.

Thế là, cứ một ngày, Tùng Linh lại hý hửng chạy đến gặp Tuấn Anh và bày một trò tinhq úai của mình:

- Em với anh chơi số nhé. Mỗi người chỉ có thể nói từ 1-3 số liên tiếp nhau, trong giới hạn từ 1 đến 30. Ai là người đọc được chữ số 30 cuối cùng thì là người chiến thắng. Em cho anh nói trước….

- 1 2 3…

- 4

….

- 26…- Nhỏ lập tức đọc số 26 và giơ cao biểu hiện chiến thắng của mình.

Bởi vì, dù Tuấn Anh có đọc một số duy nhất là 27, thì nhỏ vẫn có thể đọc 28, 29, 30 và chiến thắng. Nếu Tuấn Anh đọc số 27, 28 thì nhỏ đọc 29, 30 vẫn là nhỏ chiến thắng. Nếu Tuấn Anh có đọc số 27, 28, 29 thì nhỏ vẫn có thể đọc số 30 cuối cùng và chiến thắng.

Và Tuấn Anh thua một cách vinh quang dù rằng cậu có chơi cùng nhỏ biết bao nhiêu lần. Cuối cùng đành phải nói lời tỏ tình với nhỏ để đổi lấy bí kíp của nhỏ.

- Đơn giản lắm, bì quyết đó là anh phải đọc làm sao, để bản thân có thể chạm vào những con số giới hạn. Và con số giới hạn cuối cùng chính là con số 26. Vậy thì chiến thắng là điều dĩ nhiên. Thấy em thông minh không?

Một lần nhỏ đạp bàn bảo:

- Chúng ta đều là con nhà võ, cứ giải quyết bằng võ thuật đi. Người thua phải làm theo yêuc ầu của người thắng.

Sau đó, nhỏ hùng hồn dẫn Tuấn Anh đi đến trường họ võ của mình. Tuấn Anh từng là quán quân, nhiều người biết cậu, bèn đi đến thách đấu, cũng chỉ gọi là đấu giao lưu. Tất vả đều là các đàn anh kháo trên của nhỏ, đấy chừng vài người, sức Tuấn Anh đã cạn kiệt.

Đến khi đấu với Tùng Linh, Tuấn Anh bị hạ nock out một cách ê chề. Cuối cùng theo cái ngoắc tay của nhỏ, phải nói lời tỏ tình thứ 5 của mình. Và cũng nhận ra một sự thật là: Tùng Linh biết võ, không thể nói là cao thủ, nhưng cũng không phải là hạng gà mờ. Dù cậu có giỏi cỡ nào, nhưng với cách thức triệu tiêu sinh lực địch của nhỏ, cậu thua là điều hiển nhiên. Rõ ràng có âm mưu từ trước mà.

Có một lần hai đứa cãi nhau về vấn đề….ăn mít.

Tùng Linh tốt bụng đem mít qua cho Tuấn Anh ăn, thế nhưng lại vô cớ gây sự, sau đó thì có câu đúc kết thế này:

- Anh nói đi. Mít này của ai? Mít em hay mít anh.

Tuấn Anh há miệng mắc quai, lỡ ăn mít của nhỏ rồi, đành hậm hực trả lời:

- Mít em.

- Ok, lời tỏ tình của anh, em chấp nhận – Nhỏ như chỉ chờ có thể liền đứng dậy vỗ tay hoan hô bảo – Yeahhhhhh, lại thêm một lời tỏ tình nữa rồi.

- Anh tỏ tình với em hồi nào? – Tuấn Anh ngơ ngác nhìn nhỏ hỏi.

- Chẳng phải đã bảo “cứ nói những lời nào ngụ ý tỏ tình cũng được”. Vừa rồi anh nói là miss ( nhớ) em, chẳng phải là ngụ ý tò tình rồi hay sao – Nhỏ thản nhiên đáp.

Tuấn Anh biết mình đã bị nhỏ gài rồi, nhưng giờ chẳng thể phản bác được gì hết. Đành ngậm bồ hòn, cắn răng thề, tuyệt sẽ không nói ra lời nào nữa.

Sáu lời tỏ tình, làm cái vèo đã bật ra hết. Lời thứ 7, tuyệt đối sẽ không nói ra.



Chương 10: Love love love



“ Cho em thêm một lần một lần thôi…” Sáng sớm là Tuấn Anh đã nghe văng vẳng giọng hát đầy phấn khởi chào buổi sáng của cái người ở phòng đối diện của nhà kế bên.

- Anh Tuấn Anh, chào buổi sáng – Tùng Linh vẫn như mọi ngày, sáng sớm đứng ở ban công chờ Tuấn Anh kéo cửa rèm thì hô to và vẫy tay tươi cười với cậu.

Tuấn Anh bị Tùng Linh làm đến phát phiền, chỉ biết quay lưng đi, chẳng thèm chào hỏi với nhỏ cái nào. Thế nhưng chính cậu cũng không hiểu vì sao bản thân vẫn cứ hay kém rèm cửa vào buổi sáng ra làm gì để rồi cảm thấy phiền phức như thế.

Thấy Tuấn Anh quay đi, Tùng Linh xịu mặt có chút thất vọng, thế nhưng nhỏ nhanh chóng lấy lại tinh thần của mình với quyết tâm cao độ. Thêm một lần nữa thôi là nhỏ chính thức làm bạn gái của Tuấn Anh rồi.

Có quyền mè nheo, có quyền đi bên cạnh, rồi còn hẹn hò nữa chứ.

Tùng Linh đứng ngẩn người mở tới lúc nhỏ cùng Tuấn Anh tay nắm tay cùng nhau đi trên phố, vừa mút kem, vừa ăn kẹo bông, xem phim, đến khu vui chơi và rồi…hôn nhau.

- Ối cha mẹ ơi – Mặt nhỏ đỏ rần lên khi nghỉ đến việc hai người sẽ hôn nhau.

Nghĩ rồi lập tức bị ám ảnh ngay, trong đầu nhỏ xuất hiện đầy bông bóng và trái tim hình cảnh nhỏ và Tuấn Anh hôn nhau.

- Không được. Không được nghĩ đến – Nhỏ vội vơ quào xua tan những bong bóng và trái tim kia đi – Biến thái quá – Nhỏ tự bảo với chính mình.

- Này! Sáng sớm em phát điên gì vậy hả - Tuấn Anh ở ban công bên kia đã mở cửa đi ra ban công nhìn nhỏ xua tay múa chân bèn hỏi.

- Không có gì. Không có gì. Hehe… - Nhỏ vội chối ngay, làm sao có thể cho anh Tuấn Anh biết được sự thật là nhỏ đang có suy nghĩ không lành mạnh chứ.

- Bắt đầu từ hôm nay, em tự đi học một mình. Không hiểu bài mới qua hỏi anh – Tuấn Anh bèn hạ một đạo thánh chỉ như đá lạnh tạt vào mặt của nhỏ....
Email cuối của Jun
Cảm nhận bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Cuộc hẹn ở Massena và những bông hồng Pháp
» Có những tình yêu tự nhiên... dừng lại
» Vương quốc trên gác xép
» Estupendo
» Chuyện ba bát mì
12345»
Bài viết ngẫu nhiên
» Bạn thân
» Câu chuyện của những lá thư
» Cho những ngày hạnh phúc bình dị
» Chuyện ba bát mì
» Có những tình yêu tự nhiên... dừng lại
12345»
Tags: