XtGem Forum catalog
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)



Tùng Linh nghe Tuấn Anh chê mình, nhỏ đỏ mặt, đưa tay vuốt vuốt lại cái đầu tóc như ổ quạ của mình, gương mặt tươi tắng liền xịu xuống rồi bảo:

- Người ta vừa thức dậy đã đứng đây chờ anh, chỉ để chào và chúc anh ngày mới vui vẻ thôi mà.

Nhưng chỉ mấy giây buồn thôi, mặt nhỏ lại hớn hở cười nói:

- Giờ em đi đánh răng rửa mặt đây. Anh, hẹn lát nữa gặp mặt.

Nói xong, nhỏ nhanh nhẹn quay người đi đánh răng rửa mặt. Tuấn Anh cười nhẹ nhìn bộ dạng loi choi của nhỏ, tuy cảm giác bó tay trước một đứa con gái chẳng khác gì con trai này, thế nhưng cái kiểu không màu mè, làm bộ làm tịch như nhỏ lại khiến cậu thích hơn cái bộ dạng giả vờ hiền lành thục nữ của mấy cô gái tiếp cận cậu.

Con gái thời nay táo bạo theo đuổi con trai, Tuấn Anh cũng biết điều này chứ. Nhưng cái cách theo đuổi con trai như Tùng Linh, Tuấn Anh là lần đầu tiên thấy.

Như thường lệ, Tuấn Anh lại cho nhỏ quá giang đến trường. Nhưng trên đường đi, Tuấn Anh lại thấy nhỏ im hơi lặng tiếng một cách khác lạ. Từ trước đến giờ, cái miệng của nhỏ, chưa bao giờ ngừng hoạt động quá 5 phút.

Tuấn Anh thấy hơi lạ, hắng giọng lên tiếng hỏi:

- Em bệnh à?

- Em đâu có bệnh gì đâu - Nhỏ lắc đầu mặc dù Tuấn Anh không nhìn thấy.

- Sao hôm nay tự nhiên im lặng thế ?

- Em đang bị mất mặt - Nhỏ sầu não nói.

- Mặt em trên đầu em chứ có bị mất đi đằng nào đâu - Tuấn Anh phì cười, nhớ lại cái vụ mình trêu nhỏ, biết nhỏ nói vụ mất mặt này chứ không phải vụ nào hết, bởi vì mới sáng sớm, vừa ra khỏi nhà thôi mà, làm gì để bị mất mặt chứ. Cho nên trả lời nhỏ bằng một câu hóm hỉnh.

- Anh thì biết gì, con gái thường có nhiều bộ mặt, anh không biết à. Em bị mất hết một cái rồi. Tại anh hết đó - Nhỏ lên tiếng trách cứ Tuấn Anh.

- Sao lại trách anh - Tuấn Anh buồn cười hỏi lại.

- Sao anh có thể tự nhiên chê con gái nhà người ta một cách thẳng thừng như vậy chứ. Chẳng phải em đã nói anh rồi sao. Chê người cũng nên có văn hóa. Không thể cứ chê như thẳng thắn đập vào mặt người ta như thế được, chê phải có kỷ thuật chê chứ.

- Ý em là, anh không nên chê em như hồi sáng. vậy giờ anh sữa lại nhé - Tuấn ANh cười hắng giọng mắt đầu chê có văn hóa hơn - À, uhm... tóc em rối hơn tổ quả một chút thôi, cục ghèn trên mắt em nhỏ hơn cục sỏi một chút , cái vệt chảy từ trong miệng em xuống, thật ra không phải là ke đâu. Anh sữa như vậy được chưa.

- Hứ, không thèm nói với anh, đợi đến khi em chính thức trở thành bạn gái anh, sẽ từ sữa cái miệng xấu xa của anh.

- Em nghĩ, em sẽ làm anh tỏ tình được với em à - Tuấn Anh vừa chạy xe vừa hỏi.

- 1 tuần có 7 ngày, 1 ngày có 24 giờ, 1 giờ có 60 phút, 1 phút có 60 giây. Không ngày giờ nào em không nhớ anh, không giây phút nào em không nghĩ về anh. Tâm hồn và trái tim em đã ngập tràn hình bóng anh. Hehe .Giờ thì là em tỏ tình với anh trước. - Tùng Linh cười nói ra mấy lời tỏ tình sến chịu không nổi mà nhỏ Phương chép cho nhỏ.

Tuấn Anh nghe xong, không khỏi rùng mình một cái.

***

- Đơi đến khi em trở thành bạn gái anh đi rồi hãy nói – Tuấn Anh xua tay bảo.

- Được. Anh chờ đi. Sẽ có ngày em nắm lấy trái tim anh trong tầm tay, bắt nó phải đập vì em – Nhỏ ưỡn ngực tự tin , tay giơ ra, mấy ngón tay khẽ co lại , làm động tác giữ chặt trái tim trong lòng bàn tay mình.

Sau đó nhỏ hất mặt bảo:

- Em về nhà nghĩ cách chinh phục anh đây.

Nói xong nhỏ te rẹt đi về nhà.

Tuấn Anh nhìn nhỏ nhún nhảy đi ra về, cũng không khỏi bật cười. Cậu cười khẩy một cái rồi bảo:

- Chinh phục mình, con nhóc này đúng là thích mơ mộng.

Nhưng có một điều Tuấn Anh phải công nhận là: Bắt đầu từ ngày cậu gặp Tùng Linh, cuộc sống lẻ loi một mình của cậu đã thay đổi rất nhiều.

Vốn vì hoàn cảnh gia đình, cho nên đành đến đây ở nhờ và đi học. Vẫn nghĩ hàng ngày phải tự mình lo cho bản thân, nấu cơm, giặc quần áo, dọn dẹp nhà cửa. Lại chỉ có một mình sống trong căn nhà, cảm thấy cô đơn và lạnh lẽo.

Thế nhưng, Tùng Linh lại như cơn lốc xoáy nhỏ cuốn quanh cậu, bám lấy cậu. Bắt cậu dạy học, hàng ngày than thở, bày hết trò này đến trò kia để trốn học. Lại không ngừng lải nhải bên tai cậu mỗi khi đèo nhỏ đi học.

Hàng ngày, cậu phải bận rộn đối phó với cô nhóc phiền phức này, không còn tâm trí để ý đến bản thân chỉ sống một mình. Không còn tâm trí trống rỗng để cảm nhận sự cô đơn.

Cậu còn được ba mẹ nhỏ đối xử tốt, nấu đồ ăn sáng. Để dành cơm trưa, nấu cơm tối. Bữa cơm hôm này cũng đầy hương vị gia đình, khiến cậu không thấy buồn tủi nữa.

Nhưng mà, Tùng Linh nói thích cậu, không khiến cậu giật mình, lại còn dùng vẻ đầy quyết tâm như thế. Tuấn Anh đột nhiên cảm thấy cô nhóc này đang bắt đầu giở trò gì đấy.

Tuấn Anh khẽ cười , cậu cảm thấy rất thú vị. Cậu thật tò mò, không biết cô nhóc này sẽ giở trò gì để ép cậu nói ra lời tỏ tình đây.

Tuấn Anh còn đang làm bài tập thì nhà bên cạnh đã gào to sang:

- Có cơm rồi, anh Tuấn Anh, anh mau qua ăn đi.

Tuấn Anh quay đầu nhìn ra cửa, đã thấy Tùng Linh tươi cười quẩy tay nhìn mình . Nhỏ chập hai tay lại tạo thành một trái tim, làm một động tác từ ngực trái rồi hất tay về phái Tuấn Anh, giống như đang nói “ Trái tim em đã trao cho anh”

Tuấn Anh bĩu môi, cậu làm động tác như mắc ói nhìn nhỏ rồi quay đi.

- Đi đường này cho nhanh – Tùng Linh khẽ chỉ tay vào tấm ván đang dựng đứng dựa bên tường, công cụ giúp nhỏ trốn nhà đi chơi. Sau đó, Tùng Linh cầm một chùm chìa khóa lắc lắc vài cái trước mặt Tuấn Anh mĩm cười gian xảo.

Tuấn Anh nhìn kỹ thì nhận ra đó là chìa khóa nhà của mình. Cậu trợn mắt nhìn Tùng Linh, cái đầu thông minh lập tức hiểu ra ngay chuyện gì đang xảy ra. Hóa ra nhỏ đã lấy chìa khóa nhà cậu và khóa cửa lại, nhốt cậu ở trong nhà.

- Mau nói :” Anh yêu em” đi, em giúp anh ra ngoài – Tùng Linh ung dung cười khoái chí nhìn Tuấn Anh ra điều kiện.

- Nếu em không trả chìa khóa, anh gọi điện thoại méc ba mẹ em – Tuấn Anh không cam tâm bị nhỏ uy hiếp bèn lên tiếng uy hiếp lại.

- Cứ tự nhiên. Có điều, điện thoại bàn nhà em đã bị rút dây. Còn điện thoại di động…của anh thì… đang ở đây.

Nhỏ lém lỉnh mò tay vào túi, lần nữa lắc tay khoe mẽ cái điện thoại của Tuấn Anh bị nhỏ âm thầm trôm chĩa.

Âm mưu quá âm mưu. Thủ đoạn quá thủ đoạn. Tuấn Anh vẫn biết cô nhóc này trong đầu chứa nhiều trò tinh quái, nhưng không ngờ lại tinh quái đến thế. Cậu cũng không ngờ, ngay lời tuyên bố, nhỏ đã nhanh chóng thực hiện thủ đoạn ép yêu của nhỏ.

- Anh la lớn cho ba mẹ em hay – Tuấn Anh hơi cúa tiết nói.

- Em sợ quá. Em sợ quá – Tùng Linh giả đò đưa tay ôm lấy ngực, giống như người sợ hãi – Bây giờ anh có qua không? Mau nói 3 chữ :” Anh yêu em “ đi. Em sẽ đem ván để anh đi qua. Còn nếu không thì em đi xuống dưới nhà ăn cơm đấy nhé.

Tuấn Anh lưỡng lự không chịu nói. Tùng Linh nhún vai ép buộc:

- Em đếm đến 3 nhé, anh không lên tiếng nói thì em đi thật đó. Em sẽ giúp anh nói với ba mẹ là anh sẽ đi với bẹn nên không ăn cơm. Nhưng mà em nhớ là, nhà chú không có mì gói thì phải.

Rồi không để mất nhiều thời giờ nữa, nhỏ lập tức đếm.

- 1…2…3…

Tuấn Anh vẫn không chịu nói:

- Tối nay anh chịu khó uống nước cầm hơi nhé – Tùng Linh quay người cười gian bảo.

Tùng Linh vừa quay người, bước một bước. Tuấn Anh đã lùi lại trong nhà mấy bước, sau đó lấy đa, đạp lên thành ban công búng người một cái đã nhảy qua ban công nhà của Tùng Linh. Khoảng cách ban công hai nhà khá gần nhau, nhảy qua chỉ là chuyện nhỏ đối với người học võ và quen vận động thể thao như Tuấn Anh.

Tùng Linh quay người bước đi, vẫn không thấy Tuấn Anh lên tiếng. Nhỏ có phần thất vọng, vậy là không thể dùng cách này ép buộc Tuấn Anh được rồi.

Nhỏ thở dài, quyết định quay lại ném chìa khóa trả cho Tuấn Anh để cậu mở cửa nhà đi qua nhà nhỏ. Cho nên nhỏ bất ngờ quay lại.

Cũng là lúc nhỏ chứng kiến cảnh phi thân của Tuấn Anh, nói thiệt thì, dù lang can hai nhà cũng khá gần nhau, nhưng nhỏ chưa bao giờ dám phi thân qua. Nhỏ kinh ngạc đứng bất động, không kịp tránh khi Tuấn Anh nhảy sang

Kết qua là, Tuấn Anh bị nhỏ chắn đường nhảy.

Sau đó là, nhỏ thấy mình ngã ngửa cái rầm đầy đâu điếng khi Tuấn Anh vướn vào nhà và cũng ngã theo. Cậu đè lên người nhỏ.

Nhưng điều đáng nói là, miệng của hai đứa đang dán vào nhau.

***

Tùng Linh bị ngã đập đầu đau đến chảy nước mắt luôn, nhưng cái đau lập tức bị dẹp bỏ bởi vì cả người nhỏ bị một luồn điện xẹt qua người , khiến khắp người tê dại.

Nhỏ nhanh chóng nhận ra chuyện gì đang xảy ra. Ánh mắt đang đọng nước chợt mở to nhìn thẳng vào mắt Tuấn Anh cũng đang bất ngờ kinh ngạc vì chuyện vừa xảy ra. Nhỏ sau giây thất thần kinh ngạc thì chớp chớp mắt nhìn Tuấn Anh. Thề có trời đất, tim nhỏ đang không ngừng gào thét đập liên hồi đòi lao ra ngoài....
Email cuối của Jun
Cảm nhận bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Cuộc hẹn ở Massena và những bông hồng Pháp
» Có những tình yêu tự nhiên... dừng lại
» Vương quốc trên gác xép
» Estupendo
» Chuyện ba bát mì
12345»
Bài viết ngẫu nhiên
» Câu chuyện của những lá thư
» Cho những ngày hạnh phúc bình dị
» Còn đó một nụ cười
» Cuộc hẹn ở Massena và những bông hồng Pháp
» Email cuối của Jun
123»
Tags: