Tuấn Anh lập tức nghĩ ra một điều kiện cực kì khó khăn cho Tùng Linh. Dù cho nhỏ có mưu mỗ cỡ nào thì cậu cũng sẽ không nói ra mấy từ điên rồ đó.
- Chỉ có 7 lần thôi đúng không?
- Nhưng chỉ trong vòng 2 tuần thôi – Tuấn Anh lại ra điều kiện tiếp.
- Hả…- Tùng Linh khóc không ra nước mắt. Nhỏ đã cố mặt dày, ngậm đắng nuốt cay để có được sự đồng ý của anh ấy, nhưng cuối cùng thì dưới cái đầu thong minh gấp mấy lần của nhỏ, Tuấn Anh đã đưa ra một điều kiện bất khả thi như thế để ép buộc nhỏ, Huhu, đúng là quá bất công mà.
Chương 9: Nói yêu em 7 lần
Tùng Linh mặc chiếc váy màu trắng, tóc uốn xoăn lượn lờ xã sau lưng, nhỏ trang điểm nhẹ, hôm nay nhỏ trông xinh như một công chúa. Nhỏ ngắm nhìn mình trong gương thật nhiều lần , xoay qua xoay lại, nhỏ thích bộ dạng này của mình. Nhỏ vui vẻ hớn hở bước chân đi ra khỏi nhà, vừa bước xuống nhà, nhỏ đã gặp ngay Tuấn Anh, hôm nay Tuấn Anh mặc áo sơ mi màu xanh nhạt, chiếc quần bò màu đen, phối với chiếc áo màu xanh cực kì hợp, trông Tuấn Anh cực kì đẹp trai, phải gọi là very very handsome .
Nhỏ thấy Tuấn Anh đứng trước nhà nhỏ trên tay cầm một bó hoa hồng, trong lòng nhỏ muốn hét lên thật lờn vì vui mừng. Nhìn bó hoa hồng đó mà xem, có đến 11 bông hồng.
11 bông hồng, có rất nhiều ý nghĩa đấy nhé, thế nhưng nhỏ thích nhất cái ý nghĩa:” Một đời một kiếp yêu em”
Tuấn Anh nhìn thấy nhỏ bước ra lập tức nhoẻn miệng cười. Trời ạ, nhỏ như bị trúng tiếng sét giữa trời quang mây đãng, nhỏ tình nguyện chết chìm trong nụ cười như ánh mặt trời ban mai kia. Tim nhỏ đập liên hồi, người run lên đến bước cũng không vững.
Nhỏ nhìn thấy Tuấn Anh bước từng bước về phía nhỏ, bó hoa hồng đỏ rực kèm theo những bông hoa bi trắng xinh đẹp được Tuấn Anh cầm cẩn thận trước ngực, nâng niu cẩn thận cùng với ánh mắt dịu dàng trìu mến.
Thề là , trước ánh mắt cùng vẻ mặt đó, nhỏ xuýt chút nữa là chảy nước dãi rồi. Nhỏ thầm cảm ơn ông trời, ông đã tạo ra một chàng trai đầy sức cuốn hút như thế trên đời, lại còn đặt ngay cạnh nhỏ nữa chứ.
Nhỏ hồi hộp văn những ngón tay của mình đứng im chờ Tuấn Anh đi tới.
Một bước, hai bước…. chỉ còn độ 7 bước chân nữa thôi là Tuấn Anh đã có thể đứng trước mặt của nhỏ rồi
Nhỏ âm thầm đếm: Một hai….
Đột nhiên gương mặt của ba con yêu nhền nhện từ đâu xuất hiện trước mặt nhỏ che tầm nhìn của nhỏ, ngăn cách nhỏ với Tuấn Anh.
Tùng Linh tức giận dậm chân trợn mắt nhìn ba con nhền nhện cái kia mắng:
- Làm gì vậy. Tự nhiên xuất hiện trước mặt tui làm gì?
Nhỏ nghiêng người nhìn Tuấn Anh, thế nhưng lại bị ba nhỏ kia nghiêng mình chặn lại.
- Nhìn cái gì? – Nhỏ tóc ngắn che tầm mắt của Tùng Linh, nhướn ày tỏ vẻ đắc ý nhìn nhỏ hỏi.
- Không phải tặng bà đâu, đừng có mà ham – Nhỏ tóc xoăn uốn uốn mấy ngón tay quanh tóc như để nó xoăn thêm khinh khỉnh cười chế nhạo.
- Đừng có mà ham hố, người như bà, anh Tuấn Anh sẽ khổng để ý đâu – Nhỏ tóc thẳng đưa tay đẩy nhỏ lùi về sau mấy bước.
- Quay lại sau lưng nhìn đi, anh Tuấn Anh là đang nhìn ai thì biết – Nhỏ tóc ngắn hất đầu về phái sau lưng Tùng Linh.
Nhỏ loạng choạng sau cú đẩy, sau đó thử quay lại sau lưng mình nhìn. Linh cảm trong lòng thấy không ổn, quả nhiên sau lưng nhỏ là Quỳnh Chi.
Hôm nay Quỳnh Chi phải nói là cực kì đẹp, không thẹn cái danh là hoa khôi khối 11. Một vẻ đẹp vừa dịu dàng, vừa quý phái, càng nhìn càng thấy chị ấy là mẫu con gái tri thức đầy mình, phải nói là rất xứng đôi với anh Tuấn Anh.
Quả nhiên, ngay sau đó, nhỏ nhìn thấy Tuấn Anh bước ngang qua nhỏ, và ba con nhền nhện kia, bước thẳng về phía Quỳnh Chi. Quỳnh Chi e thẹn cúi đầu chờ Tuấn Anh đi về phái mình.
- Thấy rõ rồi chứ. Cái này gọi là cóc ghẻ mà bày đặt ăn thịt thiên nga đó có biết không? Đừng mơ mộng hảo huyền nữa.
Cả ba gương mặt của ba nhỏ nhền nhện kia áp sát vào mặt nhỏ, bắt đầu buông ra những tiếng cười chế nhạo. Ba cái miệng mở rồi lại khép, khép rồi lại mở, Tùng Linh có cảm tưởng rằng ai đ1o đang nện vào đầu của mình. Quay mặt lại thấy Quỳnh Chi và Tuấn Anh tay trong tay với nhau, vui vẻ bỏ đi. Bó hoa trong aty Tuấn Anh giờ đã nằm trong tay của Quỳnh Chi.
Nhỏ cảm tưởng mình vừa rơi xuống một vực thẳm, mà hoàn toàn không rơi thẳng, mà bị cuồn theo một cơn lốc xoáy từ từ đi xuống vực thẳm. Trên miệng vực thẳm, ba con nhền nhện nhìn xuống bên dưới cười nắc nẻ.
Nhỏ không muốn số phận của mình phải chìm trong đêm tối như thế, nhỏ nhất định phải vùng lên, không thể suốt đời sống trong sự chế nhạo kia được. Điều đầu tiên là phải duyệt ba con yêu nhền nhện này trước đã.
Cho nên từ trong vực thẳm, nhỏ đã trồi lên, sau đó tung ra mấy cước dẫm bẹp ba con nhền nhện kia, cuối cùng là dẫm nát bó hoa trong tay Quỳnh Chi, sau đó, nhỏ gọi là một mình chống mafia, chiến đấu ác liệt chống lại bốn con yêu nhền nhện.
Và dĩ nhiên, chính nghĩa ắt thắng, nhỏ đã chiến đấu và chiến thắng một cách oanh liệt, không phụ công mấy năm học võ vất vả, thậm chí trầu vi tróc giảy.
Tuấn Anh nhìn nhỏ bằng một con mắt vừa ngạc nhiên vừa ngưỡng mộ. Tuấn Anh lao đến nắm lấy tay nhỏ và nói:
- Bấy lâu nay anh bị bốn con nhền nhện kia giăng tơ bỏ bùa yêu, khiến anh bị mù mờ, cứ cho rằng mình yêu con nhền nhện đỏ độc ác kia.
- Vậy sao – Nhỏ kêu lên – Em đã cứu anh thoát khỏi bọn họ rồi, bây giờ anh có thể đi rồi đó. Em về nhà trước đây – Nhỏ ảo nảo định quay lưng vào nhà.
- Em không phải là muốn al2m bạn gái anh hay sao? – Tuấn Anh thấy nhỏ định bỏ vào nhà, nên buồn bã hỏi.
- Chẳng phải anh bắt em phải làm sao khiến anh nói yêu em 7 lần, anh mới chấp nhận để em làm bạn gái anh hay sao? – Nhỏ quay lưng nhìn Tuấn Anh buồn bã nói – Em còn chưa biết làm thế nào để anh chịu nói anh yêu em đây.
- Từ lâu anh đã thích em rồi, đừng nói là nói yêu em 7 lần, mà mỗi ngày anh đều muốn nói yêu em 7 lần – Tuấn Anh liền nắm tay nhỏ vui vẻ nói ra những lời….mắc ói.
Nhỏ công nhận mình không thuộc típ người lãng mạn, cho nên nghe mấy lời này, tự nhiên nhỏ nổi gai óc cùng mình. Nuốc nước bọt còn thấy lạnh thấu xương.
- Vậy anh hãy tỏ tình với em 7 lần đi…Nhưng không được trùng nhau đấy nhé
- Anh yêu em.
- Anh nhớ em.
- Anh cần em.
- Anh muốn có em.
- Anh thích em.
…………
- Em đồng ý.
Mấy lời nói tựa như mật ngọt rót vào tim, Tùng Linh vui sướng ngất ngây, vậy là cuối cùng, nhỏ đã có thể thực hiện mong ước rồi, nhỏ nghĩ thường là sau mấy lời tỏ tình, là một màn trao nhau nụ hôn đầu đầy lãng mệnh. Cho nên nhỏ nhắm mắt chu môi chờ đợi…
Bộp…
Tiếng rớt bi thảm vang lên, kéo theo thân hình của nhỏ nằm dài xuống đất, đầu mẻ, trán sưng.
Tùng Linh mở mắt, nhỏ mới biết hóa ra từ nãy giờ, nhỏ đang mơ. Giờ trở lại hiện thực, nhỏ vẫn chưa là bạn gái của Tuấn Anh, sự thật quá phủ phàng. Tùng Linh bi phẫn hét lên.
- Trời ơi, mãi mới dụ được 7 lần nói yêu, vì sao chỉ là giấc mơ hả trời.
Sau tiếng hét long trời lở đất của nhỏ, là tiếng sư tử gầm theo:
- Sáng sớm phát điên gì vậy hả.
Tùng Linh lập tức tắt đài ngay, ông trời có đáng sợ cũng không đáng sợ bằng mẹ nhỏ.
Người nhà kế bên, nghe tiếng rống của nhỏ, bỗng ớn lạnh cả da gà.
***
Tuấn Anh lắc đầu, cảm thấy chịu thua cái cô ngốc nhà kế bên luôn. Rõ ràng mấy ngày trước còn thầm oán trách cậu, mắng thầm luôn miệng, thế mà bây giờ tự nhiên nói là thích.
Tuấn Anh cũng biết, bộ dạng của mình, được xem như là một hot boy, được nhiều con gái thích. Thế nhưng cậu không nghĩ cái vẻ ngoài của mình lại thu hút con nhóc ngố kia. Tùng Linh trông không giống mấy cô gái thích vẻ bề ngoài, nếu không thì trước đây không bao giờ ca thán khi được cậu dạy học. Biết bao nhiêu cô nhóc mong cậu dạy học còn không được nữa là. Cho nên, Tuấn Anh có thể khẳng định nguyên nhân khiến cô nhóc nói thích cậu không bởi vẻ bề ngoài hay trí tuệ của cậu.
Nhưng Tuấn Anh cũng cảm thấy thú vị, cậu khẽ bật cười đưa tay kéo rèm đón ánh nắng buổi sáng trước khi đi học.
Tuấn Anh thật muốn biết ngày hôm nay chuyện gì sẽ đón chào mình đây, bởi vì với cái đầu thông manh của Tùng Linh, nhất định sẽ nghĩ ra nhiều trò tinh quái, cũng giống như để cậu chấp nhận lời tỏ tình của nhỏ, mà nhỏ không ngại suốt dọc đường nói " Em yêu enh, em thích anh" với cậu.
Quả nhiên, tấm màn vừa mở ra, gương mặt ở bên kia đã hiện ra, tươi cười quẫy tay chào cậu, còn hét lớn tiếng:
- Anh! Ngày mới vui vẻ.
- Không vui - Tuấn Anh đưa mắt sang đối diện nhìn Tùng Linh, thấy hơi buồn cười trước bộ dạng mới thức dậy của nhỏ, nhất là bộ đồ ngủ hình phim hoạt hình của nhỏ trông đến là buồn cuồi. Nhưng vẫn nín nhịn không cười, giả vờ như lườm nhỏ một cái rồi bảo - Sáng sớm bị em dọa ma rồi, đầu xù tóc rối, mắt ghèn không, miệng còn chảy nước dãi. Nhìn em kiểu này hoài, anh chắc chắn sẽ bị bội thực thức ăn cho xem....
