“Cung Lan! Cung Lan!” Tôi thích nghe Tuyết Lan gọi tên mình trong những lần điện đàm như thế bởi vì cứ ngữ như tiếng nàng đang hát. Mà Tuyết Lan thực sự là ca sĩ trẻ của thành phố Nha Trang từ trước năm 1975 cho nên nếu tôi nói là nghe tiếng nói của nàng như tiếng hát thì chẳng có gì lạ. Chỉ lạ một điều là mặc dù cùng học chung trường Nữ Trung Học Nha Trang nhiều năm, chúng tôi chưa hề gặp mặt hay biết gì về nhau. Trước hè năm 2004, lang thang trên mạng tìm bạn cùng đi dự Hội Ngộ Võ Tánh và Nữ Trung Học Nha Trang, tôi may mắn được Phan Thu Cúc giới thiệu đến với Tuyết Lan. Qua vài bức điện thư, Tuyết Lan và tôi đã hẹn gặp nhau để biết mặt và định ngày mua vé máy bay đến San José. Sau lần dự Hội Ngộ đầu tiên của hai trường Võ Tánh và Nữ Trung Học Nha Trang năm ấy, chúng tôi đã có một kỷ niệm rất đáng nhớ vì cả hai được dịp tâm tình trên máy bay, được gặp lại thầy cô bạn bè sau hai mươi chín năm xa cách và được ghé thăm một vài thắng cảnh của thung lũng hoa vàng. Nhưng cũng từ lúc chia tay ở Hội Ngộ, chúng tôi chưa hề gặp lại nhau, vì Tuyết Lan và tôi không ở chung một bang, không rành đường và không thạo xa lộ. Chúng tôi chỉ có thể liên lạc với nhau qua nhóm điện thư Nữ Trung Học Nha Trang lớp 12 năm 1975, sau có tên là CCH (Chợ Chồm Hỗm) bởi nhóm điện thư này xôn xao náo nhiệt như một cái chợ nhỏ, ngày ngày nhóm họp liên lạc với nhau qua hàng trăm câu chuyện, và điện thư từ những cựu nữ sinh lớp 12 năm 1975 như Tuyết Lan, Hoàng Oanh, Minh Thảo, Minh Trang, Đức Phúc, Bạch Mai Anh, Trần Mai Anh, Nguyễn Bích Lan, Phan Thu Cúc, Nguyễn Kim Phượng, Võ Thị Như Ý, Trương Như Nguyện, Tôn Nữ Như Nguyện, Tôn Nữ Thị Lộc, Tôn Nữ Minh Tuyết, và Chế Hồng Loan, những hội viên mới như cựu nam sinh Võ Tánh lớp 12 năm 1975 như Hiếu và Lành, cựu nam sinh Võ Tánh khóa đàn anh như anh Phi, anh Huỳnh, anh An và anh Tín, cựu nữ sinh Nữ Trung Học khóa đàn chị năm 1974 như Nguyễn Bạch Lan và nữ học sinh bé tí khóa đàn em của Nữ Trung Học năm 1975 như Út Bùi Ngọc Trâm.
Nhóm điện thư CCH do Nguyễn Bích Lan, thường gọi là Lan muội, phụ trách đã cho chúng tôi có nhiều tin tức cập nhật, nhiều hình ảnh đẹp, nhiều bản nhạc hay, nhiều bài thơ trữ tình, nhiều câu danh ngôn có Ỷ nghĩa thâm thúy và nhất là được trao đổi chít chát hồn nhiên chẳng khác gì học sinh trung học ngày xưa. Cũng nhờ nhóm điện thư vui nhộn này mà tất cả những thành viên trong nhóm CCH của chúng tôi, dù chưa hề gặp mặt hay biết nhau trước đó, cảm thấy rất gần gũi với nhau, được cùng nhau chia sẻ vui buồn, và giảm được bớt những căng thẳng trong đời sống của mình. Tuyết Lan cũng như tôi, thường hồn nhiên đối đáp thư từ với nhóm CCH như là học sinh trong thời trung học, nhưng khi nói chuyện với nhau qua điện thoại, chúng tôi thường tâm tình về đời sống và việc làm một cách nghiêm túc. Cuối tuần nào Tuyết Lan cũng có thói quen gọi thăm tôi và thường kể chuyện về mẹ nàng cho tôi nghe; cho nên, dù chưa gặp mặt mẹ Tuyết Lan, tôi đã biết rất nhiều về bà. Qua những câu chuyện, tôi hình dung được cảnh sinh hoạt của hai mẹ con Tuyết Lan như thế nào và sự ảnh hưởng của căn bệnh của mẹ Tuyết Lan đối với đời sống họ ra sao. “Cung Lan biết sao không, chiều hôm nay đưa mẹ đi shopping, Tuyết Lan chỉ mới ghé xem cái áo, thoáng một chút là mẹ đi đâu mất tiêu. Tuyết Lan phải nhờ bảo vệ trong khu thương xá đi tìm dùm. Tuyết Lan phải tả dáng vóc và y phục của mẹ lúc đó hết sức kỹ càng mà mãi hơn nửa giờ sau họ mới tìm ra.”, “Trời ơi! Bác đến như vậy sao?”, “Ừ vậy đó Cung Lan! Mẹ không còn biết gì nữa Cung Lan à! Mẹ không những không nhớ được tên mình mà còn không biết đói, không biết khát, không biết gì cả… cho nên khi nào Tuyết Lan nghĩ đã đến lúc mẹ đói, khát hay cần những nhu cầu khác thì Tuyết Lan làm cho mẹ thôi!”
Các câu chuyện kể của Tuyết Lan làm tôi chạnh lòng suy nghĩ hoài. Tôi chưa từng tiếp xúc với những người có bệnh Alzheimer nhưng tôi đã nghe lờ mờ về chứng bệnh này. Khi tìm hiểu thêm về sự thoái hóa não, sự sa sút trí tuệ tăng dần theo thời gian và sự bất lực của khoa học ngày nay trong việc điều trị căn bệnh này, tôi cảm thương cho Tuyết Lan và mẹ nàng nhiều hơn. Niềm thương cảm của tôi đối với họ không chỉ dừng ở những câu chuyện tâm tình mà cả ở những bài hát về Mẹ từ đĩa nhạc do chính Tuyết Lan hát, và ghi âm. Thật ra, các đĩa nhạc của Tuyết Lan đều do hội trưởng Lan muội ra công thâu lại từ các băng cát sét mà Tuyết Lan tự thâu với nền nhạc Karaoke rồi gửi tặng cho các hội viên của nhóm điện thư CCH. Âm thanh của các đĩa nhạc này không hoàn hảo và điêu luyện như những đĩa nhạc của các ca sĩ chuyên nghiệp nhưng nó đã làm tôi xúc động bởi giọng ca chất chứa tâm tình thật sự của Tuyết Lan. Mỗi khi nghe bản nhạc “Mẹ Hiền Yêu Dấu”, tôi đã không cầm nước mắt vì từng lời trong bản nhạc ấy chất chứa bao điều biết ơn và mong muốn chân thành thay cho lời Tuyết Lan muốn nói với mẹ. Tiếc thay, bây giờ bà không thể nào hiểu được và không bao giờ còn khả năng hiểu được nữa.
Rồi thời gian mãi trôi và tôi vẫn tiếp tục nghe những câu chuyện kể của Tuyết Lan. Cho đến một ngày khi tôi nghe giọng nói đầy nước mắt báo rằng mẹ nàng phải chuyển vào nhà dưỡng lão vì sức khỏe của bà khá sa sút thì tôi mới nhớ rằng mình đã vô tình đến độ chưa hề đến nhà thăm mẹ Tuyết Lan một lần nào. Dù nghĩ vậy, tôi vẫn cứ cuốn hút vào những công việc phải làm vào cuối tuần cho gia đình và những đứa con tôi. Trước ngày lễ Mẹ năm 2007, tôi có viết hai bài thơ về Mẹ rồi gửi vào nhóm điện thư CCH nhờ Nguyễn Bích Lan làm khung hình để tôi gửi tặng mẹ tôi. Tôi không phải là người chuyên thơ cho nên những tâm tình tôi gửi vào trang thơ chỉ để trải lòng với mẹ của mình chứ không nghĩ đến chuyện phổ biến rộng rãi. Thế mà sau đó vài ngày, Tuyết Lan gọi tôi hỏi chuyện in bài thơ Tấm Lòng Người Mẹ của tôi để tặng mẹ Nàng. Tôi rất ngạc nhiên khi Tuyết Lan muốn làm điều này nhưng không dám hỏi. Vin vào sự ngoại lệ thường xảy ra cho vài trường hợp đặc biệt và sự chế ngự mầu nhiệm đối với chứng bệnh Alzheimer bất trị để giải tỏa bớt nỗi boăn khoăn mà mình có nhưng tôi vẫn không hết thắc mắc với câu hỏi tự đặt là “Có thể nào một người không còn nhớ mà có thể đọc thơ không?”
Cuối cùng thì tôi đã gặp được mẹ Tuyết Lan như dự định. Sau khi gặp nhau ở khu thương mại Eden, Tuyết Lan đã chở tôi đến thăm mẹ nàng. Được ngồi chung xe tâm tình trong lúc nhìn cảnh vật hai bên đường của Virginia vào ngày đầu xuân tôi thích lắm, nhưng xe chỉ đi khoảng mười phút Tuyết Lan đã lái xe tấp vào một bãi đậu trước một khu nhà vuông vắn khiến tôi phải ngạc nhiên: “Ủa! Khu dưỡng lão ở đây sao? Nghe Tuyết Lan thăm mẹ hai, ba lần trong tuần Cung Lan tưởng nhà dưỡng lão của mẹ Tuyết Lan ở gần nhà Tuyết Lan chứ!”, “Mẹ Tuyết Lan ở đây hồi giờ mà Cung Lan!”, “Cung Lan đâu có biết! Nếu biết thuận đường như vầy thì Cung Lan đã thăm bác sớm hơn rồi! Mà sao bác được ở đây hên quá vậy hả Tuyết Lan? Nhà dưỡng lão mà gần khu Eden, sạch sẽ gọn gàng lại nhiều nhân viên phục vụ như thế này thì còn gì bằng!”, “Đúng là Tuyết Lan hên thật đó Cung Lan! Lúc mẹ Tuyết Lan nằm liệt giường, Tuyết Lan xin được y tá đến nhà chăm sóc nhưng thấy nhiều điều bất tiện nên mới làm đơn xin mẹ vào dưỡng lão. Khi làm đơn xin cho mẹ Tuyết Lan ở vào nhà dưỡng lão này Tuyết Lan không hề nghĩ là được chấp thuận sớm vì họ bảo Tuyết Lan ghi tên vào danh sách đợi. Không ngờ vừa làm đơn vài ngày là họ gọi báo có chỗ trống và bảo Tuyết Lan muốn mẹ ở trong đó thì phải đưa mẹ vào ngay không thì mất chỗ nên Tuyết Lan phải nghe theo lời họ ngay. Tuyết Lan nhớ chiều hôm đó Tuyết Lan khóc như mưa bấc vì chưa chuẩn bị gì cả. Hồi giờ không xa mẹ, nay để mẹ đi trong tình trạng bệnh hoạn, Tuyết Lan vừa thấy có tội vừa thấy tủi làm sao. Lúc đó, ngày nào Tuyết Lan cũng vào thăm mẹ cả. Hễ rảnh giờ nào là Tuyết Lan vào thăm giờ ấy, còn bây giờ Tuyết Lan thường xuyên thăm mẹ vào ngày thứ bảy chủ nhật và lâu lâu mới có thêm vài ngày trong tuần.”
“Nhưng bác được chăm sóc đầy đủ và cẩn thận hơn mình ở nhà đó Tuyết Lan. Nhiều y tá túc trực ở đây quá mà!”
“Đúng vậy Cung Lan. Vào đây nhiều lần, thấy mẹ được chăm sóc kỹ lưỡng, Tuyết Lan cảm thấy đỡ bứt rứt hơn.”
“Cung Lan mừng cho Tuyết Lan khi thấy bác được như thế này. Cung Lan nghe Tuyết Lan nói bác nằm liệt một chỗ, ngỡ bác hốc hác lắm chứ.”
“Nhờ những bọc thức ăn này đó Cung Lan. Họ phải tiếp thức ăn vào người mẹ Tuyết Lan bằng ống này nên da dẻ của mẹ được hồng hào như thế! Nhưng mẹ thường ngủ li bì ít khi thức dậy lắm. Mẹ ơi! Mẹ ngủ say quá à! Con đưa bạn con vào thăm mẹ nè! Cung Lan bạn con nè mẹ!”...

