- Đi. Đi như thế nào? – Hả nhỏ bạn tròn mắt nhìn Tùng Linh.
- Thì trước đây đi như thế nào thì giờ đi như thế đó – Tùng Linh đá chân mày ranh ma đáp.
- Bà nghe câu này chưa? – Nhỏ Phương nhìn nhỏ rụt cô hỏi.
- Câu gì?
- Ngu cộng nhiệt tình => phá hoại
Ngu cộng dũng cảm => Liều
Ngu cộng lạnh lùng => lì lợm
Ngu cộng ngu => Vô đối.
- Ý bà là sao? – Tùng Linh bặm môi đầy đe dọa với nhỏ Phương.
- Trời, con này cứ tưởng nó liều, hóa ra là ngu vô đối nè, chắc hồi nhỏ thiếu I ốt nặng. Ý là đừng làm liên lụy đến tụi tui chứ sao? Đi như vậy, ông Tuấn Anh ổng mà méc lại ba mẹ của bà, thế nào tụi tui cũng lãnh đạn theo , biết chưa – Nhỏ Phương sỷ vào trán nhỏ.
- Haha, thà ngu vì thiếu I ốt còn hơn có I ốt mà vẫn ngu. Yên tâm, tui tuy không được thông minh, nhưng cũng thuộc loại người thông manh chứ bộ, đương nhiên là tui có cách khác rồi. Không làm liên lụy đến bà đâu?
- Có mới nói nha – Nhỏ Chi lườm nhỏ.
- Yên tâm, tui có cách mà, giờ tui đi tìm ông Tuấn Anh đây – Tùng Linh nói xong thì nhún nhảy chạy đi.
Nhỏ Chi và nhỏ Phương nhìn nhau cùng nghĩ đến câu nói ”hãy sống để được chết một lần”, chẳng hiểu con bạn định làm cái gì.
Tùng Linh chạy cái vèo đến lớp của Tuấn Anh tìm cậu, ai ngờ thấy Tuấn Anh bị gọi ra ngoài bởi một chị gái lớp 11 gần lớp nhỏ đang đi ra một góc vắng của trường. Hai người kẻ trước người sau có chút ngượng ngập khiến Tùng Linh tò mò vô cùng, nếu không đi theo, sẽ không còn là nhỏ nữa, cho nên Tùng Linh bước chậm rãi theo họ rồi núp vào lùm cây kế bên chỗ đứng của hai người.
Tùng Linh nhìn xung quanh, đúng là Thiên thời, địa lợi, nhân hòa mà, hai người này tự nhiên ra đây, lại nhìn thấy cái chị kia cầm trên tay một bức thư màu hồng. Tùng Linh không kiềm nén được thắc mắc :” Đừng nói là tỏ tình nha”, trời ơi, chẳng lẽ mình sắp được tận mắt chứng kiến một cuộc tỏ tình truyền thuyết.
Cảm giác của nhỏ lúc này chỉ có hai chữ :” Thích chí”
- Anh….- Chị gái kia bẽn lẽn nhìn Tuấn Anh thẹn thùng đến đỏ mặt siết chặt lá thư trong tay.
- Uhm ….- Tuấn Anh không nói chỉ khẽ ừ.
- Nói đi, mau nói đi – Tùng Linh ở trong bụi nhìn chị gái kia đứng nãy giờ mà không nói gì thì sốt ruột hối thúc thầm trong bụng.
Mà Tuấn Anh cũng thật kiên nhẫn đứng im lặng chờ đợi. Nhưng chị gái kia, đúng thật là gan thỏ đế, cứ ấp úng mãi chữ “ Em..” mà chẳng nói thêm được lời gì. Có lẽ thái độ trầm tĩnh xem như chuyện sắp được tỏ tình là không có gì của Tuấn Anh khiến chị gái kia chẳng dám tỏ tình vì sợ bị từ chối.
Tùng Linh là người ngoài cuộc mà còn sốt ruột hơn cả cô gái nữa, lòng cứ thúc giục cô gái mau chóng tõ tình.
Tiếng chuông báo hiệu giờ vào học bỗng vang lên cắt đứt không khí sặc mùi bao trùm kia, cô gái nghe tiếng chuông càng như gà mắc tóc, lúng túng đển phát khóc. Tuấn Anh đưa mắt nhìn cô bạn gái đó rồi nói:
- Hay để ra về đi. Anh phải vào lớp đây.
Chị gái kia chỉ biết cắn môi gật gật đầu chấp nhận mà thôi. Sau đó thở dài thất vọng, siết chặt lá thư trong tay mình hơn nữa, mồ hôi tay của chị ấy đổ ra làm là thư cũng bét nhè theo.
- Anh đi đây.
Tuấn Anh chẳng đợi thêm gì, nhanh chóng quay người bước đi về lớp. Tùng Linh thấy vậy thì tức khí, chẳng lẽ bỏ công đi rình mà chẳng thu lại được gì, nhỏ quên mất là mình đang rình trộm người ta, một hành vi được xem là vô văn hóa, nhỏ đứng dậy kêu lên:
- Đi gì mà đi, khó khăn lắm người ta mới có can đảm đi tỏ tình mà, chưa nghe xong đã bỏ đi là thế nào?
Cả hai người đếu đồng lọat quay đầu nhìn Tùng Linh. Tùng Linh lúc này mới nhận ra nguy cơ, nhỏ há miệng mắc quai rồi.
***
- Sao em lại ở đây? – Tuấn Anh nhìn nhỏ trừng mắt hỏi.
Tùng Linh nuốt nước miếng, hít mạnh rồi há miệng thật to, vươn vai thật mạnh, chẳng thèm giữ ý tứ gì hết, sau đó đưa tay dụi dụi mắt rồi mới nhìn Tuấn Anh , tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi:
- Haha, anh, không ngờ được gặp anh ở đây. Anh cũng bắt chước giống em trốn ra đây ngủ hả. Em vừa nằm mơ thấy câu chuyện buồn cười lắm, để em kể anh nghe nha.
Trong giờ lịch sử, thầy giáo bắt gặp Tèo đang ngủ gật trong lớp, thấy gọi lớn:
- Tèo, em cho thầy biết, con người có nguồn gốc từ đâu?
Nửa tỉnh nửa mơ, Tèo trả lời:
- Thưa, con người có nguồn gốc từ con bò.
Thầy giáo hơi đỏ mặt:
- Sao em lại dám nói như thế hả?
Tèo đơn sơ:
- Thưa thầy, ở nhà bố em hay nói: mày ngu như bò.
Thầy giáo: ???!!!
- Haha…anh xem có buồn cười hay không – Tùng Linh cố cười lớn để trốn tránh câu hỏi của Tuấn Anh, thề chết chứ nhất quyết không chịu khai mình đi rình trộm. Nhưng thấy hai người kia căng thẳng chẳng có gì muốn cười trước câu chuyện cười của nhỏ thì chột dạ, đành chuyển tiếp câu chuyện theo hướng khác.
- Anh, anh ra đây chơi hả. Còn chị gái xinh đẹp này là ai vậy anh. Bạn gái anh hả? Hai người đang tâm sự, vậy em không làm phiền nữa, em đi đây.
Tùng Linh vừa nói xong lập tức quay người biến ngay lập tức, không ngu dại ở lại cho chết trăm mảnh, nhất là ánh mắt của cái chị kia đầy viên đạn như thế. Rõ ràng nhỏ chỉ muốn giúp chị ấy mà thôi, chứ nào có ý định phá đám đâu cơ chứ, vì sao chị ấy nhìn như thể nhỏ vừa phá đám chị ấy không bằng. Bởi thế mới nói, giúp vật vật trả ơn, giúp người người trả oán mà.
- Đứng lại …đưa tờ giấy trên tay em cho anh – Tuấn Anh bỗng gọi giật lại từ sau.
Tùng Linh đang đi bước nhanh và chuẩn bị chạy nghe vậy thì khựng lại bất ngờ, xém chút nữa là ngã ụp mặt xuống đất, nhỏ nguyền rủa bản thân mình, vì sao lại cầm theo tờ giấy này đi rình người ta tỏ tình làm gì? Ảo nảo đi lại gần đưa tờ giấy kia cho Tuấn Anh, không quên lén lút quan sát chị gái không biết nên đi hay nên ở kia thì nhận được cái trừng mắt, khiến Tùng Linh bị sặc chính nước miếng của mình, ho lên vài tiếng.
Tuấn Anh bỗng nhiên giúp nhỏ vuốt lưng, ân cần nói:
- Sao vậy? Có sao không? …..
Cái gì đây? Thái độ này là sao chứ? Không ổn, chắc chắn là không ổn. Tùng Linh tự nhiên thấy thái độ tốt bụng của Tuấn Anh với mình như thế thì sửng sốt. Chẳng ai tự dưng đối tốt với người khác cả, nếu đột xuất như vậy không gian cũng thương mà.
- Bé này là bạn gái anh hả? – Chỉ gái kia đỏ mặt tía tai khi thấy Tuấn Anh quan tâm đến nhỏ vô cùng, điều chưa bao giờ thấy ở các cô gái khác.
Tuấn Anh nghe hai từ “bạn gái” mà chỉ cười chứ không hề phủ nhận chút nào. Tùng Linh thì bị từ bé của chị gái kia làm cho muốn thổ huyết. Nói gì thì nói, cũng chỉ thua có một tuổi, làm gì gọi người ta là bé như thế chứ. Còn Tuấn Anh vì sao chẳng thèm phủ nhận để mặc hiểu lầm như thế cơ chứ.
- Rầm….
Sét đánh trúng người nhỏ rồi. Hóa ra nhỏ đang bị lợi dụng, lợi dụng một cách trắng trợn luôn. Do bị sặc, nhỏ muốn nói mà không được đành đưa mắt nhìn Tuấn Anh, cái tên này, nhìn bình thường như vậy mà thực chất rất ư là thâm hiểm. Biết rõ con người ta muốn tỏ tình mà lại kêu nhỏ đến gặp. Hơn nữa, còn cố ý diễn tuồng trước mặt người ta, rõ ràng bảo người ta nên rút lui là hơn. Dập tắt tia hy vọng của người khác khi còn chưa kịp nhú mầm.
Đáng ghét nhất là nhỏ bị lợi dụng một cách trắng trợn luôn như vậy. Nhìn cái mặt thất thểu của chị gái lí nhí chào rồi bỏ đi, Tùng Linh thấy tội quá đi mất, càng nhìn cái tên yêu ghiệt gieo rắc nỗi buồn cho con gái kia bình thản bảo nhỏ:
- Mau vào lớp học đi. Bị cô giáo trách phạt bây giờ.
Xem xem, lợi dụng người ta xong đã thì quăng bỏ không thương tiếc, nhỏ đúng là đáng thương quá đi mất. Đã vậy cái bảng điểm của nhỏ còn bị Tuấn Anh cầm đi mất nữa chứ. Đáng ghét. Nhỏ chẳng thèm xin xỏ gì nữa. Nhỏ giờ đây là điếc không sợ súng nữa rồi, ai bảo hắn lợi dụng nhỏ như thế làm gì, khiến tâm hồn nhỏ bé của nhỏ bị tổn thương nghiêm trọng. Sau này ai dám thích nhỏ nữa đây khi biết nhỏ đã có bạn trai rồi.
- Anh quá đáng – Nhỏ đứng dậm chân hét lên.
Tuấn Anh giật mình quay đầu lại nhìn nhỏ trong im lặng, chắc là cũng hơi áy náy khi lợi dụng nhỏ như thế. Tất nhiên Tùng Linh phải nhân cơ hội này mà làm tình làm tội Tuấn Anh chứ. Nhỏ nghĩ nhanh trong vài giây, đây là thời cơ tốt để xin đi chơi mà, tùng Linh đang định mở miệng nói thì Tuấn Anh bảo:
- Được rồi, thấy em làm kiểm tra điểm cũng ổn, cho em nghỉ học một bữa đó.
Tùng Linh…..sung sướng vô ngần, bây giờ chỉ việc xin ba mẹ nữa thế là xong.
Nhỏ đúng là tiểu nhân đắc ý rồi khi mà ba mẹ nhỏ bảo rằng hôm nay bận đi dự tiệc ở xa đến khuya mới về. Dặn nhỏ ở nhà đóng cửa cẩn thận để, mang theo điện thoại bên mình, ba mẹ về sẽ gọi nhỏ xuống mở cửa. Đúng là thiên thời địa lợi nhân hòa mà, không nhân cơ hội này thì còn chờ đến khi nào. Ba mẹ đi rồi, nhỏ có thể vui chơi thật lâu, cho nên nhỏ nói.
- Thôi, lát ba mẹ cứ khóa cửa rồi cầm chìa khóa đi đi. Con ở trên phòng rồi ngủ luôn, ba mẹ về gọi quấy phá giấc ngủ con thì chán lắm....
