Disneyland 1972 Love the old s
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)



- Hai nhỏ bạn của em, một đứa biệt danh là bà tám, một đứa biệt danh là mỏ nhọn. Tụi nó buôn chuyện từ đầu trên đến đầu dưới, không biết chuyện hôm nay của anh, sẽ bị tụi nó đồn thổi thế nào nữa. Hình tượng của anh đang cao chót vót trong lòng các nữ sinh của trường, nếu mà họ biết anh bị bệnh, có lẽ hình tượng của anh sẽ vơi đi một nữa. Nhưng mà anh yên tâm đi, còn người trong xã hội ngày nay luôn có sự đồng cảm sâu sắc đối với những người bị bệnh. Em nói thiệt là, biết đâu khi mọi người biết tin anh bị bệnh gì đó, họ đối với anh càng có sự quan tâm đặc biệt hơn nữa.

- Vậy sao em không đi mà giả bệnh ấy. Anh thấy em mới là người cần sự quan tâm đặc biệt của mọi người, Với cái đầu không bao giờ động não như em, thì nên giả bệnh càng nặng càng tốt, có như vậy thầy cô mới thương cảm, đi học không cần khảo bài cũng cao điểm, đi thi bạn bè nó thả phao cứu mạng cho – Tuấn Anh lườm nhỏ ném một câu châm chọc – Nói đi, em cố tình chơi trò này là có mục đích đúng không? Nói ra đi.

Tùng Linh bị Tuấn Anh châm biếm như thế thì tức lắm, nhưng nghe hỏi vậy thì vội vã lấy lại vẻ mặt điềm nhiêm để trả lời Tuấn Anh. Nhỏ đặt thẳng vấn đề luôn chứ không thèm vòng vo nữa, dù gì thì Tuấn Anh cũng đã lật tẩy của nhỏ rồi.

- Giảm bài tập cho em, em sẽ giải thích với hai nhỏ bạn dùm anh, ngăn chặn tin đồn này kịp thời, giúp anh giữ vững hình tượng bạch mã hoàng tử của mình.

- Cái hình tượng đó, em cứ giữ cho riêng mình đi – Tuấn Anh hừ giọng rồi đứng dậy bước đi ra phía cửa, hoàn toàn không xem lời đe dọa của Tùng Linh trong mắt, Tùng Linh thấy vậy vội vàng kêu lên:

- Này, anh thật sự muốn tin đồn này lan ra tòan trường à.

- Sao lại sợ. Nếu tin đồn loan ra, anh cám ơn em còn không hết nữa là. Lúc đó sự hâm mộ anh sẽ giảm, anh sẽ đỡ được nhiều phiền toái. Anh được sự đồng cảm của mọi người, vậy thì anh có thể không cần trực nhật, không bị thầy cô nhờ vả hết chuyện này đến chuyện kia. Em tốt nhất là mau chóng làm tin đồn này lan rộng ra đi. Biết đâu đến lúc đó anh vui vẻ sẽ giảm bài tập cho em. Còn bây giờ, nếu không giải xong hết bao nhiêu đó bài tập, anh nghĩ tiền tiêu vặt và những lệnh cấm vận em sẽ kéo dài lắm đó.

Nói xong Tuấn Anh đóng cửa cái rầm bỏ đi, để lại tùng Linh với vẻ mặt dở khóc dở cười, uy hiếp người không được còn bị uy hiếp lại. Nhỏ đau khổ ngồi cắn bút giải bài tập tiếp, nếu không thì nhỏ sẽ chẳng khác nào đang sống cuộc sống của người thời tiền sử mất. Thật đúng là bị sao quả tạ rơi trúng người nên mới gặp phải tên ôn thần như thế này.

- Hi, sao rồi? – Hai nhỏ bạn từ ngoài ló đầu vào nhăn răng nhìn nhỏ cười hí hửng – Chơi khâm thành công chứ?

- Gì vậy? Sao mặt bà chẳng khác nào cái bánh bao chiều vậy – Hai nhỏ bước vào phòng nhìn thấy vẻ mặt của nhỏ thì không khỏi giật mình.

Tùng Linh yểu xìu lắc đầu, hai nhỏ bạn nén lòng nhìn nhau.

- Vậy sao giờ. Vậy có tiếp tục tung tin đồn hay không? – Nhỏ Chi trợn mắt nhìn nhỏ hỏi.

- Tung gì mà tung – Nhỏ buồn bã gào lên – Cái tên khốn đó, càng tung tin đồn thì càng lợi cho hắn, mình quyết không để hắn ta được lợi đâu.

- Vậy là không tung tin được hả, haiz…tui còn nghĩ khi tung tin đồn này ra, lượng hâm mộ anh ý giảm đi. Tốt nhất là không còn nhỏ nào thích anh ý hết, vậy thì tui có cơ hội rồi – Nhỏ Chi chép miệng than, sau đó nhỏ giật mình nhận ra mình lỡ lời quay sang nhìn Tùng Linh đã thấy Tùng Linh nhìn nhỏ bằng ánh mắt hình viên đạn, nhỏ vội chữa lời bằng cách cười hehe bảo – Sẵn tiện thôi mà, sẵn tiện thôi….

- Túi giết bà – Tùng linh nói xong thì lao qua bóp cổ nhỏ Chi.

Tùng linh chống cằm ngồi ở lớp trong giờ ra chơi, không đi ra ngoài như mấy đứa bạn, nhỏ ngồi nhìn đất nhìn trời than vắng thở dài. Bỗng thấy một người đi ngang qua mình, hai mắt nhỏ bỗng sáng rực lên, vội vàng đứng bật dậy đuổi theo cái bóng kia. Nhỏ nhanh chóng nắm lấy vạt áo của bóng người kia rồi gọi lớn:

- Diệp Hân.

Diệp Hân quay đầu nhìn Tùng Linh, có chút cáu kỉnh vì bị chặn đường giải phóng chất thải trong cơ thể bèn hỏi:

- Có chuyện gì?

- Có chuyện này, bà phải giúp tui – Tùng Linh mếu máo nhìn Diệp Hân kể chuyện.

Diệp Hân nghe xong thì ngoáy ngoáy lỗ tai của mình, cái vụ này nghe sao có vẻ hơi quen, chỉ khác là nhỏ thì muốn Lập Khiêm chỉ bài mà dùng nhiều cách, còn Tùng Linh thì không muốn làm bài nên mới phải giở trò vặt ra. Tiếc là hai nhỏ đều gặp phải cao thủ trong số cao thủ rồi. Âu đó cũng là số phận. Haiz…..

- Được rồi. Là do mấy câu hỏi của bà vẫn chưa đủ cao thâm nên anh ấy trả lời được là điều tất nhiên. Bây giờ tui sẽ hỏi bà mấy câu, rồi bà cứ dùng mấy câu của tui đi đố lại anh ấy – Diệp Hân lấy giọng cảm thông sâu sắc , quyết định trợ giúp cho Tùng Linh.

- Ý hay đó, bà mau dạy tui đi – Tùng Linh hai mắt sáng rực nhìn Diệp Hân đầy cảm kích gật đầu lia lịa nói.

- Một kẻ giết người bị kết án tử hình. Hắn ta phải chọn một trong ba căn phòng: phòng thứ nhất lửa cháy dữ dội, phòng thứ hai đầy những kẻ ám sát đang giương súng, và phòng thứ ba đầy sư tử nhịn đói trong ba năm. Phòng nào an toàn nhất cho hắn?

Tùng Linh gnhe đố xong thì nhăn mặt gãi đầu, sau đó lắc đầu chịu thua.

- Phòng 3 vì sư tử nhịn đói 3 năm thì chết hết rồi – Diệp Hân cười cười đáp - Con ma xanh đập 1 phát chết, con ma đỏ đập 2 phát thì chết. Làm sao chỉ với 2 lần đập mà chết cả 2 con?

Thấy mặt Tùng Linh có vẻ ngu ngơ nên Diệp Hân quyết định nói luôn đáp án ra:

- Đập con ma xanh trước là 1, con ma đỏ thấy thế sợ quá, mặt mày táimét sẽ chuyển sang xanh. Đập con ma xanh mới này nữa là đủ 2. Hehe, thế nào hả?

- Hay. Tiếp đi – Tùng Linh vỗ tay khen ngợi những câu đố của Diệp Hân – Mà chờ tui lấy bút cái đã.

Chờ Tùng Linh đi lấy bút vở xong, Diệp Hân bèn đưa ra một tràng câu hỏi cùng lời đáp, khiến Tùng Linh viết mỏi cả tay.

- Núi nào mà bị chặt ra từng khúc? Là núi Thái Sơn.

- Con gì đầu dê mình ốc ? Là con dốc

- Bỏ ngoài nướng trong, ăn ngoài bỏ trong là gì? Bắp ngô.

………….

Tùng Linh cắm cúi lấy bút lại không xót một lời nào của Diệp Hân. Diệp Hân tắng hắng một cái rồi nói tiếp:

- Để tui viết cho bà thêm mấy câu đố toán học .

Chứng minh: 4 = 5

Trả lời: Ta có:
-20 = -20
<=> 25 - 45 = 16 - 36
=> 5^2 - 2.5.9/ 2 = 4^2 - 2.4.9/2
Cộng cả 2 vế với 4.5^2 để xuất hiện hằng đẳng thức :
5^2 - 2.5.9/2 + 4.5^2 = 4^2 - 2.4.9/2 + 4.5^2
<=> -2^2 = -2.5^2
=> 5 - 9/2 = 4 - 9/2
=> 5 = 4

- Đúng chưa, hehe, đố anh ấy giải được – Diệp hân viết ra rồi cười đắt ý với bài toán chóng cả mặt – Thêm câu đơn giản nè. Hãy chứng minh 4 : 3 = 2. Đáp án là: 4 : 3 = tứ chia tam = tám chia tư = 8 : 4 = 2.

- Hay, đúng là rất hay, cám ơn bà rất nhiều, tui yêu bà quá đi mất – Tùng Linh vui mừng reo hò cảm ơn Diệp Hân rối rít.

Diệp Hân thấy vậy, người cũng vui vô cùng, bèn tặng thêm cho Tùng Linh một tràng.

Hôn con heo trong nhà gọi là -> Hôn thú

Mong được hôn gọi là -> Cầu hôn

Vừa mới hôn gọi là -> Tân hôn

Hôn thêm cái nữa gọi là -> Tái hôn

Đang hôn mà bị đẩy ra gọi là -> Từ hôn

Không cho mà cứ hôn gọi là -> Ép hôn

Hẹn sẽ hôn gọi là -> Hứa hôn

Vua hôn gọi là -> Hoàng hôn

Hôn chia tay gọi là -> Ly hôn

Vừa hôn vừa ngửi gọi là -> Vị hôn

Hôn vào không trung gọi là -> Hôn gió

Hôn trong mơ gọi là -> Hôn ước

Hôn mà mà quá sớm thì gọi là -> Tảo hôn

Rất thích hôn gọi là -> Kết hôn

Hôn mà bị hôn lại gọi là -> Đính hôn

- Nhiêu đây đủ chưa?

- Đủ rồi, quá đủ luôn ý chứ, cám ơn bà. Hehe, kỳ này thì thằng chả chết với tui – Tùng linh đắc ý đá chân mày ra hiệu với Diệp Hân.

- Chúc bà thành công – Diệp Hân vỗ vai Tùng Linh rồi tiếp tục con đường giải phóng cơ thể của mình.

***

Tùng Linh về nhà đắc ý với một mớ câu đố mà nhỏ được Diệp Hân mách cho, nhỏ nhẩm tới nhẩm lui mấy câu đố rồi chờ Tuấn Anh đến dạy. Hôm nay coi như là có được bí kíp thần công đè bẹp người rồi, nhỏ không cần sợ Tuấn Anh nữa, hôm nay nhất định phải bắt Tuấn Anh giảm bài tập cho nhỏ mới được. Quyết tâm, quyết tâm… Tùng Linh thấy quyết tâm của nhỏ dâng cao như thủy triều, như sóng lớn.

Và thời khắc nhỏ mong chờ đã đến. Cứ như thường lệ, Tuấn Anh giảng cho nhỏ công thức, sau đó thì để mặc nhỏ tự sinh tự diệt, còn mình đi học bài, xong xuôi rồi mới ngó ngàng đến nhỏ. Hôm nay nhỏ cắn cắn bút nhìn Tuấn Anh, Tuấn Anh thấy nhỏ như thế thì lườm một cái mắng:

- Sao không mau làm bài đi. Em chê hình phạt quá ít hay sao? Muốn anh đi méc ba mẹ em à.

- Anh ! – Tùng Linh nhìn Tuấn Anh đột nhiên gọi một cái khiến Tuấn Anh đảo mắt nhìn nhỏ đầy cảnh giác. Người ta thường nói:”Bỗng dưng tỏ vẻ ân cần thì không gian cũng thương, không cướp cũng là tặc”. Tùng linh vờ như không để ý thấy ảnh mắt của Tuấn Anh nhỏ dùng nụ cười khả ái nhất của mình hỏi Tuấn Anh:...
Email cuối của Jun
Cảm nhận bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Cuộc hẹn ở Massena và những bông hồng Pháp
» Có những tình yêu tự nhiên... dừng lại
» Vương quốc trên gác xép
» Estupendo
» Chuyện ba bát mì
12345»
Bài viết ngẫu nhiên
» Câu chuyện của những lá thư
» Email cuối của Jun
Tags: